Quy Nhơn trong tôi

TRẦN QUANG KHANH
(Nhân kỷ niệm Quy Nhơn 110 năm đô thị tỉnh lỵ và 10 năm đô thị loại 2)


Ảnh Đào Tiến Đạt

Đêm từ mọi góc độ ở thành phố Quy Nhơn nhìn về hướng núi Vũng Chua ánh sáng từ trạm rađa đài phát sóng liên hợp thành một con tàu bừng sáng trong mây trông như một vì tinh tú khổng lồ trôi giữa trời xanh... Chẳng hiểu sao cái "con tàu liên hợp" khi mờ khi tỏ ấy từ lâu cứ hằn sâu trong tâm tưởng tôi như một biểu tượng của thành phố Quy Nhơn! Ở Quy Nhơn đêm tôi vẫn ngửa cổ nhìn lên bầu trời và nhìn vào cái biểu tượng ấy. Còn đi đâu xa trong tôi vẫn cứ lấp lánh bóng dáng của con tàu!

Ơi Quy Nhơn của tôi! Giờ thì tôi đã biết vì sao cuộc đời tôi lại gắn chặt đến thế vào mảnh đất này dẫu ở đây cuộc sống của tôi đã trải bao phen phụ rẫy!

1. Tôi sinh ra ở một ngôi làng nhỏ ven dãy Sơn Triều cách thành phố Quy Nhơn chừng 20 cây số. Trong miền ký ức tuổi thơ tôi Quy Nhơn là một phố thị nhộn nhàng kẻ bán người mua; là hình ảnh những rổi cá đung đưa phía sau những chiếc xe lam ba bánh nổ bành bành bên trong người đông như nêm cối... Ngày giỗ chạp những đứa em con chú họ cùng trang lứa với tôi từ Quy Nhơn tụ hội về quê trong những bộ quần áo đẹp đẽ nói năng đĩnh đạt đã gợi lên trong tôi những giấc mơ xa vời về một cuộc đời thành phố...

Rồi tôi lớn lên tầm mắt được mở ra khoảng cách 20 cây số từ nhà tôi xuống phố Quy Nhơn như cũng ngắn lại dần. Năm 1985 sau khi tốt nghiệp đại học tôi về công tác ở Quy Nhơn thì thành phố này đã thực sự bé lại trong tôi.

Những ngày tháng sống trong khu tập thể ở phố Trần Hưng Đạo gần bến xe cũ đêm đêm bạn bè tôi vẫn tụ tập có vài đồng rủng rẻng thì làm cốc "trái cây lên men" không tiền thì làm vài cốc "rượu mật mía" "rượu thuốc rầy"... Rượu vào dẫu có say có mệt bao nhiêu thì sáng sớm cũng phải thức dậy bởi muôn nghìn âm thanh vỗ đập vào tai. Một ngày mới khởi động từ 3 giờ sáng với tiếng máy xe lam tiếng heo bị chọc tiết bên lò mổ tiếng cô phát thanh viên lanh lảnh báo giờ đi của mỗi tuyến ô tô tiếng cửa sắt của các tiệm các cửa hàng kéo ra keng kéc...

Quy Nhơn trong tôi còn là sự hối hả của những chiếc xích lô chở đầy những rổi cá vắt vẻo thêm một người đàn bà phóng ngược hướng biển; những đoàn người nhà quê kĩu kịt trên vai đôi thùng ruốc; những cụ già đêm đi xem hát tuồng ở bãi văn hóa mà không quên cầm theo cái đòn trên tay.

Quy Nhơn còn đẫm lại trong tôi là những buổi chiều ngồi ở quán cóc ven biển thả mắt ra xa nơi lấp lánh bóng con tàu trắng dập dềnh trên sóng hoặc hướng về Ghềnh Ráng mà xem ánh nắng chiều dán núi vào khung trời biển để cùng nhà thơ Bế Kiến Quốc nhìn ra màu nắng Quy Nhơn:

Trong và ngọt nắng chiều màu nước mía...

2. Năm 1990 tôi từ giã gian phòng tập thể ở phố Trần Hưng Đạo về định cư bên làng hoa Xuân Quang dưới chân núi Bà Hỏa. Quy Nhơn lại cho tôi những cảm xúc mới. Hình ảnh những vườn hoa vạn thọ chạy dài ven chân núi người trồng hoa nghiêng đôi bình hoa tưới vào những luống hoa vàng rực mờ ảo trong sương sớm cứ cháy mãi trong tôi. Cái góc khuất nơi làng hoa yên ả này cho tôi cảm nhận một Quy Nhơn yên bình của những người lao động cần mẫn sớm tối đi về ra rả chuyện vãn. Cái làng hoa ven phố này tưởng vĩnh viễn tồn tại nhưng không phải thế. Những vườn hoa vạn thọ rồi cũng mòn dần bởi những ngôi nhà cao tầng cứ thế lần lượt mọc lên.

Tiếc nuối lắm thay nhưng biết làm sao được: Quy Nhơn đang lớn dần lên!

3. Làm nghề báo tôi có dịp đi nhiều nơi trên khắp đất nước. Trước khi được công nhận là thành phố đô thị loại 2 mười năm trước nhiều trắc nghiệm cho thấy Quy Nhơn trong lòng người cả nước hãy còn mờ nhạt lắm. Khi được giới thiệu tôi là người ở Quy Nhơn không ít người đã phải hỏi lại: Quy nhơn ở đâu vậy thậm chí có tờ báo lớn còn in rành rành thị xã Quy Nhơn dù Quy Nhơn đã là thành phố từ rất lâu! Ngày ấy muốn người ta biết Quy Nhơn ở đâu cứ phải nhờ đến "ông Quang Trung" "ông Hàn Mặc Tử"!...

Giờ thì đã khác!

Sau mười năm lên thành phố đô thị loại 2 những công trình xây dựng quy mô lớn cộng với việc nỗ lực tiếp thị mình Quy Nhơn đã nằm trong lòng người cả nước! Còn ai mà không biết Quy Nhơn với cây cầu vượt biển dài nhất nước? Còn ai mà chưa nghe đến Festval Tây Sơn - Bình Định?...

Bắc cây cầu qua Nhơn Hội mở con đường Quy Nhơn - Sông Cầu mở rộng không gian hướng biển bằng còn đường Xuân Diệu cùng hàng loạt công viên... Quy Nhơn đã không còn loay hoay trong chiếc áo chật!

4. Tôi có đông bạn bè ở khắp trong Nam ngoài Bắc mỗi lần đến Quy Nhơn họ thường đề nghị tôi đưa đi thăm thú cho biết Quy Nhơn là thế nào và cứ như thế năm này qua năm nọ tôi đã trở thành hướng dẫn viên du lịch thực thụ bởi đã có thể trả lời trơn tru những câu hỏi về Quy Nhơn. Đến Ghềnh Ráng bạn tôi cứ xuýt xoa bởi vẻ đẹp hiếm có của Bãi Trứng để rồi ngạc nhiên: sao lại có một thắng cảnh mà vừa đụng chân xuống biển nghe sóng vỗ lại có thể trèo ngay lên núi nghe chim hót? Còn chị Mười vợ của nhà thơ Hoàng Hưng lại không ngớt lời trầm trồ thán phục khi qua đèo Quy Hòa: Quy Nhơn tuyệt quá đèo Quy Hòa như một phiên bản của đèo Ngoạn Mục! ...

5. Đêm từ mọi góc độ ở thành phố Quy Nhơn nhìn về hướng núi Vũng Chua ánh sáng từ trạm rađa đài phát sóng liên hợp thành một con tàu bừng sáng trong mây trông như một vì tinh tú khổng lồ trôi giữa trời xanh... Chẳng hiểu sao cái "con tàu liên hợp" khi mờ khi tỏ ấy từ lâu cứ hằn sâu trong tâm tưởng tôi như một biểu tượng của thành phố Quy Nhơn! Ở Quy Nhơn đêm tôi vẫn ngửa cổ nhìn lên bầu trời và nhìn vào cái biểu tượng ấy. Còn đi đâu xa trong tôi vẫn cứ lấp lánh bóng dáng của con tàu!

Ơi Quy Nhơn của tôi! Giờ thì tôi đã biết vì sao cuộc đời tôi lại gắn chặt đến thế vào mảnh đất này dẫu cuộc sống của tôi trải bao phen phụ rẫy!

T.Q.K

TQK

Tuyệt quá phải không!

Quy Nhơn ứ đầy trong mỗi chúng ta nên cứ gảy nhẹ vào là mỗi người lại có thể bung trào cảm xúc!
Cả anh Vân Hiền cả bạn Minh Đường đều đã rất nhớ chuyến "chơi trăng trên đầm Thị Nại" mà CLB của chúng ta đã tổ chức được hồi năm trước!
Chúng ta đã có những ngày Quy Nhơn tuyệt vời càng tuyệt vời hơn!
Cảm ơn Minh Đường cảm ơn anh Vân Hiền... đã nhờ Qưy Nhơn và nhớ CLB Xuân Diệu của chúng mình!

minhduong

Chuyến dã ngoại Cửa biển Thị Nại

ĐẺ THƠ
`Đêm thuyền chở các nhà thơ
`Ra giữa mêng mông biển dật dờ
`Thuyền ơi!dừng lại khoan về vội
`Để các nhà thơ "đẻ ra thơ"
MINH ĐƯỜNG

VÂN HIỀN

Đêm trăng chơi cầu Thị Nại

Đêm rủ nhau ra chơi cầu Thị Nại
Mục kích cầu dài lộng lẫy ánh trăng tơ
Mặt nước lung linh trăng đèn vàng trải
Một đầm trăng lấp lánh một đầm thơ
Làm sao quên rượu gạo nguồn Bàu Đá
Với dòng men bốc mũi ngát trời mây
Thả hồn theo thơ tôi nốc vài chung cho đã
Mà mỗi lần nhắc lại lại cứ muốn đươc say.

minhduong

Gởi chủ nhiệm CLB XUÂN DIỆU

Đọc bài viết này MĐ nhớ lại một kỷ niệm vui của mình với bạn bè
Hồi đó MĐ còn ở nội trú (cư xá Thanh Đa)trong phòng có chín đứa nữ khi các bạn làm quen nhau từng đứa gt tên mình và từ đâu tới các bạn khác gt xong hết(Long An Vũng Tàu Cần Thơ Phan thiết Thái Bình...)ai cũng biết tới lượt mình gt:Tôi tên Minh Đường tôi ở thị xã QUI NHƠN mới vào vì đường xa nên tôi nhập học hơi trễ...Các bạn tôi nhao nhao lên nhiều đứa hỏi:Qui Nhơn là ở đâu?tôi giải thích mãi mà nhiều đứa cũng chưa định vị ra tôi nửa đùa nửa thật:Tụi bay học sao vậy?bộ hồi giờ chưa học địa lý à!về giở bản đồ ra xem đi.
Mấy kỳ hè mấy nhỏ bạn theo ra QN chơi tôi dẫn bạn thăm biển bạn tôi la lên:eo ôi!biển QN rác ơi là rác bẩn quá!
Bây giờ thì biển QN sạch đẹp lắm rồi các bạn ạ!không tin đến xem

bạn đọc

Tôi được biết có một blog hay đưa bài nói về Quy Nhơn.
http://tinhkhucquynhon.vnweblogs.com/
Xin chuyển đường link để mọi người ở QN vào đọc dộng viên blog naỳ.