Chú chó Ki Ki


LÊ ĐỨC HOÀNG VÂN
(Lớp 11 chuyên Văn Trường THPT Lê Quý Đôn hội viên nhỏ tuổi nhất của CLB XD)

Bé Tồ bước những bước đi khập khễnh người  nghiêng hẳn qua một bên vì phải kéo cái xô nhựa cao gần tới vai nó. Mỗi bước nó đi những tiếng "lẻng xẻng lẻng xẻng" do khuôn bánh xèo nắp xoong thìa thau nhôm ... va nhau từ trong xô lại vang lên. Giá mà nó có một chiếc xe đạp nho nhỏ để chở cái xô đi thì đỡ khổ biết mấy. Từ lúc đọc được những cuốn truyện cổ tích nó đã từng lên tận con suối vắng vẻ trên ngọn núi Bà Hỏa ngồi bó gối một mình để cầu xin ông Bụt hay ông già Nôen cho nó chiếc xe đạp. Nhưng mãi không thấy điều kì diệu ấy dù nó luôn cố gắng làm một đứa trẻ ngoan và hiếu thảo...

Vậy là đêm đêm cứ khoảng 22 giờ hơn dưới ánh đèn đường vàng vọt của con đường Hoàng Văn Thụ dẫn về xóm núi đìu hiu bóng cái xô mập ú cứ lặc lè đi theo cái bóng còm nhom của Tồ ngã xuống đường khuya vắng tanh.

Tối nay trời không mưa nhưng lạnh quá nên đường càng vắng vẻ. Đang lầm lũi đi bỗng Tồ khựng lại mắt nó mở tròn nhìn cái gì trắng trắng cứ quay vòng vòng chỗ bãi rác. Miệng nó khô khốc nó buông cái xô xuống đất từ lúc nào không biết và muốn bỏ chạy nhưng chân nó như muốn sụm xuống nó run rẩy bấu tay vào cái thành xô mắt liếc tìm một bóng xe máy chạy qua nhưng đường vắng tanh. Chết rồi! rõ ràng người ta nói "Đi đêm có ngày gặp ma" không sai mà! Nó kêu trời kêu phật cầu mong có tiếng xe máy tới cứu nó đuổi "con ma bãi rác" kia nhưng chỉ có tiếng gió rít qua hàng cây trước những ngôi nhà đóng cửa im ỉm.

Bỗng nó giật bắn người khi một bàn tay vỗ lên vai nó

- Sao con đứng đây?

May quá mẹ đây rồi Tồ nói nhanh:

- Mẹ! chỗ kia! Chỗ kia!

Tồ run rẩy đưa tay chỉ chỗ "con ma" đang quay vòng vòng; thím Tư mẹ nó dựng xe đạp để hai cái xô lỉnh kỉnh những chén đĩa xuống đường:

- Con đứng đây để mẹ lại coi cái gì?

Tồ líu lưỡi:

- Ma....

- Bậy nà! Ma gì? Con đứng đây để mẹ tới coi!

Tồ sợ hãi đến méo xệch cả miệng chụp lấy tay mẹ. Thím Tư xoa xoa bàn tay lạnh ngắt của con rồi dắt nó theo. Có mẹ Tồ an tâm phần nào nhưng nó nghe nói ma chỉ sợ tiếng động cơ thôi hai mẹ con nó lại không đi xe máy! Tồ run rẩy và lạnh cóng như muốn đông thành đá. Càng lại gần bãi rác chân nó càng run rẩy mắt nó nổ đom đóm chẳng còn nhìn thấy gì nữa.

Bỗng thím Tư nói lớn:

- Đó! Ma gì? Con chó con!

Tồ mở to mắt nhìn theo chỗ mẹ chỉ tay:

- Đúng rồi mẹ ơi! Đây là con chó "nhà biệt thự". Sao nó lại ở đây?

Mà sao con chó đi lạ quá! Nó chạy xiên xẹo như say rượu chiếc lục lạc màu vàng trên cổ nó cứ kêu "leng keng leng keng". Bỗng con chó lăn quay ra giãy đành đạch rồi lựng khựng đứng dậy lựng khựng chạy tới nằm bẹp xuống gần chân Tồ bé ngước nhìn với ánh mắt cầu xin buồn bã.

Dì Tư la lên:

- Con chó bị bịnh rồi người ta vứt nó đó con! Thôi dọn đồ về con!

Nhìn con cún con giương đôi mắt buồn rười rượi nhìn mình như cầu cứu Tồ ái ngại:

- Mẹ ơi! Trời lạnh bỏ nó ở đây tội quá!

Thím tư nhỏ nhẹ:

- Tội thiệt nhưng chắc nó bị bịnh khó sống nên chủ nó mới bỏ vầy kể ra cũng ác

- Hay mình đem nó về đi mẹ

Thím Tư ái ngại:

- Đem của tội nợ về chi? Rồi nó cũng chết thôi giống chó cảnh này đắt tiền lắm cứu được chủ nó đã không ném ra đây về đi con!

- Cho con ôm nó về nhà cho ấm đi mẹ chừng nào nó chết rồi tính để nó đây nó đau còn lạnh nữa tội quá!

Thím tư lưỡng lự:

- Lỡ nó lây bệnh sang mình thì sao? Con không biết sợ à?

- Nó không phải bệnh dại đâu mẹ! Mẹ nhìn nó nè tội quá! Cứu nó đi mẹ

- Mẹ sợ không cứu được nó mà khổ cho mình.

Nói hoài mà con không nghe thím Tư đành lấy bao ni lông bỏ con chó vô cho Tồ xách về nhà.

                           ***

Cứ sau mỗi lần lên cơn chạy lòng vòng lựng khựng và rên rỉ con cún con mệt lử lại nằm bẹp mõm xuống sàn nhà. Tồ lấy chén nhựa cũ sớt chút cháo loãng cho con cún con cún run rẩy bò lại nhúng cái mõm ướt rượt vào chén cháo nhưng miệng không nuốt được.

Tồ đang loay hoay tìm cách cho cún con ăn thì bọn thằng Bờm con Dỏm con Bột ùa vào. Chúng nó hào hứng xúm nghe Tồ kể chuyện nhặt được chú cún con.

Con Bột nhìn ngắm con chó rồi cất giọng than thở:

- Con chó đẹp quá! Nhưng đã bị bịnh mà còn không ăn thì chết là cái chắc... Hay mình cạy miệng nó đổ cháo vô?

Vậy là thằng Bờm cạy miệng con cún con Tồ cầm muổng đổ cháo. Chú cún ngoan ngoãn há mồm nhưng không nuốt được. Hình như lưỡi hay cổ họng nó bị cứng hay sao mà khi con cún cố nuốt thì cháo cứ chảy hết ra hai bên mép.

Bốn đứa bé buồn rầu nhìn con chó ốm nhom nằm run rẩy nhưng cái đuôi vẫn cứ vẫy vẫy trông thật tội nghiệp.

Bỗng con Dỏm hớn hở la lên:

- Tao nghĩ ra rồi lấy ống tiêm xịt nước cháo vô họng nó!

Thằng Bờm đứng phắt dậy:

- Diệu kế! Diệu kế! Để tao đi mua cho!

Nói chưa dứt câu Bờm đã ba chân bốn cẳng chạy ra tiệm thuốc tây... Lâu lắc nó mới chạy về với cái ống tiêm trên tay.

Lũ nhỏ lại xúm xít bơm nước cháo vô sâu trong họng chó bây giờ thì con cún nuốt được một cách khó nhọc.

Bốn đứa bé vui mừng reo hò chuyền tay nhau bồng ẵm chú chó còm nhom. Nhưng rồi cứ mỗi ngày chú cún con lại lên cơn mấy lần mỗi lần lên cơn nó cứ lựng khựng chạy vòng vòng quanh cái nhà kho vách tôn vừa thấp vừa hẹp chứa đủ thứ đồ điện hỏng.

Chú Tư ba Tồ biết chuyện sợ mấy đứa nhỏ lây bệnh của chó chú hộc tốc đạp chiếc xe cà tàng chạy tới nhà ông thú y kể lại bệnh con chó mà Tồ nhặt từ bãi rác về.

Đi khá lâu chú Tư về nhà ái ngại nói với con:

- Bác sĩ thú y nói con chó bị bịnh carê rồi bịnh không lây sang người nhưng hổng có thuốc chữa khó sống lắm. Một trăm con mắc bịnh này may ra có một con tự khỏi. Đừng tốn công ném ra bãi rác đi con!

Nghe tới đó con Tồ ngồi bệt xuống đất khóc nức nở. Lũ bạn hàng xóm lẳng lặng ngồi quanh con chó rồi rối rít xin cho con chó ở lại. Tụi nó hứa một cách hùng hồn rằng nếu con chó chết tụi nó sẽ đem lên núi Bà Hỏa chôn chứ không ném ra bãi rác.

Mỏi mệt vì suốt ngày đạp xe đi khắp thành phố khan tiếng rao "mua quạt máy quạt trần tủ lạnh hư..." chú Tư đằng hắng mấy tiếng rồi lên võng nằm ngủ. Mệt! kệ lũ nhỏ!

***

Con Dỏm có cái tên như vậy nhưng không dỏm chút nào nó còn xịn nữa là khác. Cái chiêu dùng ống xê ranh bơm thuốc cho cún đã giúp con cún lại sức rất nhanh.  Rồi như có phép lạ những đợt đau của cún thưa dần và nó dần dần tự ăn được. Cuối cùng con cún khỏi hẳn bệnh qua hơn một tháng chăm chút của bọn trẻ con nhà nhôm nhựa ở xóm núi Bà Hỏa.

Vui mừng như bắt được của từ đó ngoài giờ học lũ nhỏ không còn lang thang lên các ngôi mộ trên núi để chạy nhảy nữa mà xúm xít tới nhà con Tồ đùa giỡn với con cún xinh xắn chỉ lớn bằng chai nước xá xị mà chúng đặt tên là Ki Ki.

Một chiều kia lũ nhỏ lấy sợi dây nhựa cột vào cái vòng cổ xinh xắn (có cái lục lạc màu vàng của chủ cũ con Ki Ki) dẫn con chó xuống phố dạo. Chúng ồn ào chạy ngang qua ngôi biệt thự màu hồng mà không biết phía sau cánh cổng to kia có một cô bé nhìn theo con Kiki rồi khóc nức nở cố đòi mở cổng chạy ra nhìn theo con chó mà con bé tưởng là đã chết từ hơn một tháng trước.   

***

Một buổi sáng chủ nhật đang chuẩn bị bế con Kiki ra bờ biển con Tồ thằng Bờm con Bột và con Dỏm bỗng thấy có khách lạ vô nhà chú Tư lũ nhỏ rón rén bồng con Ki Ki ra khỏi nhà kho thì nghe ông khách lạ nói:

- Tại con bé nhà tui nó thương con chó Lucky này quá nó trách tui sao con chó chưa chết mà lừa nó đem ném. Con bé cứ khóc hoài nên tui mới lên đây. Thôi! Anh để tui chuộc lại con chó đưa lũ nhỏ vài trăm bồi dưỡng công nó chăm sóc.

Chú Tư chần chừ:

- Thiệt ra lũ nhỏ trong xóm không có gì chơi nên thương con chó lắm. Để tui hỏi chúng thử!

Nghe nói tới đó con Dỏm ôm con chó chạy mất. Con Tồ thằng Bờm và Bột vội chạy lên nhà trên:

- Tụi cháu nhặt KiKi từ bãi rác không trả lại bác đâu!

Ông chủ "nhà biệt thự" nhìn chúng nhỏ nhẹ:

- Bác có đòi lại đâu! Bác chuộc mà!

Rồi ông quay sang hỏi chú Tư:

- Đứa nào là con anh?

Theo tay chỉ của chú Tư ông khách lại gần Tồ xuống giọng nhỏ nhẹ:

- Bác đưa cháu năm trăm ngàn cháu chịu chưa? Nếu muốn cháu trích ra vài chục ngàn là mua được con chó khác dễ nuôi hơn. Giống Chi hua hua khó nuôi lắm

Chú Tư cũng dỗ dành:

- Bác đây nói đúng đó con! Năm trăm ngàn con mua được chiếc xe đạp mi ni mới toanh. Rồi ba mua cho con con chó khác.

Chiếc xe đạp xe đạp! cái mà nó mơ ước bao ngày giờ bỗng nhiên có được. Chui cha! sướng quá! rồi lũ nhỏ xóm núi này sẽ sẽ xúm xít tập đạp đạp đẩy đẩy..... Ôi! sao mà sướng quá.

Nhưng nghĩ tới chuyện mất con KiKi Tồ buồn thiu.

Bờm nghe nói đến chiếc xe đạp mắt nó sáng rỡ nó ào tới gần Tồ tròn cả mắt lẫn miệng:

- Chịu quách đi! rồi sẽ vừa có chó khác vừa có xe đạp. Để đó tao tập tụi bay đạp xe cho!

Bờm say sưa vừa dang hai tay như đang cầm ghi đông xe vừa nói lớn

- Thích quá! Thích quá! Xe mi ni xuống dốc e...e...

Con Bột nguýt anh:

- Hổng trả chó! hỗng thèm tiền! em thích con KiKi hơn!

- Mầy đúng là ngốc!

Thằng Bờm đá cho Bột một cái con bé không nhịn liền đấm vô lưng anh một cái thật mạnh rồi nhìn thẳng vô mặt ông "chủ biệt thự" hét lớn:

- Đồ ác!

Không để ý tới lũ nhỏ chú Tư bảo con:

- Con đem con KiKi lên đây

Chú Tư nói chưa dứt lời đã thấy bé Dỏm ôm con Ki Ki lấm lét bước vô nhà.

Thấy con chó "ông chủ biệt thự" vội đứng lên khỏi ghế lom khom lại gần con Dỏm:

- Lucky! Lucky! lại đây!

Con KiKi vụt chạy ra khỏi tay con Dỏm nó nhảy chồm tới chỗ "ông chủ nhà biệt thự" rồi bất ngờ đớp vào tay ông một cái sau đó nó vừa lùi dần tới chỗ con Tồ vừa sủa tới tấp.

"Ông chủ nhà biệt thự" hốt hoảng rụt tay về rồi đứng phắt dậy:

- Con chó phản chủ! Chết rồi! nó đã ngừa dại chưa vậy anh Tư?

Chú Tư cười cười trấn an "ông chủ nhà biệt thự":

- Hổng sao đâu! tuần trước lũ nhỏ xin tui mười mấy ngàn chích ngừa dại cho con chó rồi.... Hay thôi anh về mua chó khác nuôi....

-  Thôi hổng ai muốn nuôi đồ phản chủ Tui về đây!

"Ông chủ biệt thự" vừa xoa xoa chỗ tay rướm máu vừa cúi thấp đầu bước nhanh ra khỏi cánh cửa bằng tôn thấp lè tè rồi đi ra phía đường dốc ngoằn nghoèo dẫn ra đường lớn.

Lũ nhỏ mừng rỡ có nuối tiếc có cãi cọ với nhau loạn xạ nhưng cuối cùng chúng đều vui vẻ ồn ào bồng con chó nhỏ đi tắm biển.

Thoáng một cái những bước chân nhanh nhẹn quen đi dốc của chúng đã vượt qua những bước chân khó nhọc của "ông chủ nhà biệt thự". Và khi vượt ngang qua ông chủ cũ Ki Ki lại xù lông sủa lên mấy tiếng "Gâu Gâu Gâu"...

L.Đ.H.V

Hải yến

đáng khích lệ

là một cây bút mới và tuổi đời rất trẻ mà đã có cái nhìn rất nhân hậu đối với thiếu nhi nghèo và vật nuôi.truyện viết về một vấn đề như rất bình thường nhưng lại rất lôi cuốn. mong em sáng tác nhiều hơn nũa

thuy trang

chú chó ki ki

Còn quá trẻ mà đã viết được truyện ngắn đầy tính nhân văn như vầy là rất giỏi và đáng khích lệ. mong rằng cháu tiến bộ và viết về mảng đề tài thiếu nhi nhất là những thiếu nhi nghèo còn thiếu thốn như các nhân vật xón núi trong truyện chú chó ki ki