Thơ Lệ Thu

LỆ THU

Điềm đạm Việt Nam

Biển như mẹ một đời ru hát mãi
Đất bồng em đón lấy giọt mưa đằm
Nhánh ổi la đà cành tre mềm mại
Tiếng võng trưa hè kẽo kẹt đến ngàn năm

Câu ca dao tưởng chừng mong manh
Tà áo dài bay trong trang sử
Bao cuộc chia ly bao mùa đoàn tụ
Đôi mắt dịu dàng- đôi mắt ngời đen

Hơi ngượng ngùng trước một lời khen
Thoáng ngơ ngác trước điều phản trắc
Thuộc lịch sử cha ông để tin yêu và đánh giặc
Nhớ rõ người giúp mình để trả nghĩa đền ơn

Qua bao ngày bão giông
Ngày cơ cực và ngày nghiệt ngã
Bao năm tháng nhọc nhằn vất vả
Vẫn nụ cười đằm thắm trên môi

Dẫu dòng sông bên lở bên bồi
Nước vẫn chảy giữa đôi bờ che chở
Sau đám mây đen là mặt trời rực rỡ
Ta hiểu bạn - hiểu thù- ta hiểu lòng ta

Đau tột cùng không thốt tiếng rên la
Trước hạnh phúc bỗng thấy lòng bối rối
Xót cô Kiều tấm thân chìm nổi
Thương đất nước mình phải chịu lắm phong ba.

L.T


Viết cho con

Đêm cuối cùng được ở bên con
Mẹ thao thức lắng nghe từng nhịp thở
nhịp thở bình yên
môi con hé mở
con thấy gì mà cười trong giấc mơ!
bồi hồi mẹ viết bài thơ
Bao thương nhớ dành cho con tất cả
mai mẹ lên đường
nhiều gian lao vất vả
suốt chặng đường dài mẹ sẽ nhớ về con
cái miệng hay cười
cái dáng lon ton
cái đầu "bẹp cá trê" vì ít khi được bế!

Mai khôn lớn con nghĩ gì về mẹ
con nghĩ gì về một chặng đường qua
con nghĩ gì về đất nước chúng ta
nỗi đau đớn xuyên rất nhiều thế hệ?
không muốn lớn lên con phải làm nô lệ
nên bây giờ mẹ ra đi

Tuổi bé thơ con chưa biết gì
Riêng mẹ biết con rất cần có mẹ
biết con thiệt thòi hơn nhiều đứa trẻ
bởi thiếu bàn tay mẹ lo chăm
nhưng lòng con sẽ sáng mặt trăng rằm
khi lịch sử sang trang con vẫn nhìn thấy mẹ
khi Tổ quốc gọi tên từng thế hệ
trong vinh quang con không phải cúi đầu

ai biết mang niềm kiêu hãnh xa sâu
sẽ biết sống làm người xứng đáng
trong hồn mẹ con sẽ là ngọc sáng
là gương trong bầu bạn cho đời
là lửa ấm hương nồng lòng mẹ con ơi!

gà gáy tan canh
nắng hửng chân trời
con ở lại với ông bà con nhé.
xin cơn bấc thổi về thổi nhẹ
xin trưa nồng cái nắng bớt oi
xin bình yên từng giấc ngủ trong nôi

ôi tiếng chim chuyền
ôi làn hương nội
ôi chiếc lá trong vườn và cánh bướm trong sân...
những bạn nhỏ của con tôi ở lại ...

Hà Nội - Trường Sơn 1973
L.T


Lời ru chim yến

Chênh vênh vách đá ngàn khơi
Mẹ xây tổ giữa một trời sóng chao
Cho con biết tự dạt dào
Hiên ngang từ phút ban đầu - loài chim.


À ơi... đôi cánh non mềm
Ngủ đi hãy ngủ bình yên - ngoan nào
Ngủ trong tiếng biển rì rào
Đủ lông mai sẽ bay vào trời xanh.


Bạn bè con với vầng trăng
Dệt nên bao giấc mơ lành nhân gian
Từng vầng Yến huyết Yến quang
Gắn trên hốc đá trắng ngàn bông hoa


Sức xuân đời mẹ đó mà
Trái tim - ngọn lửa sáng lòa tình yêu
Chắt chiu - từng giọt - chắt chiu
Tinh hoa đâu dễ có nhiều con ơi!


Mẹ xây tổ - mẹ xây đời
Nuôi con dưới một vòm trời đầy sao
Linh đình yến tiệc mâm cao
Nỗi đau sợi yến ai nào biết đâu!


Nhọc nhằn từng bước hang sâu
Người đi bóc yến mái đầu chạm mây
Người bên ta hóa bạn bầy
Thương nhau nên báu vật này ta trao.


À ơi... con ngủ đi nào
Ngủ ngoan mai sẽ bay vào niềm vui!
Con phù du giữa biển trời
Món ăn đạm bạc một đời thanh liêm


Để sinh ra sợi Yến mềm
nhả châu ngọc của thiên nhiên cho người
Khi về vách đá ngàn khơi
Con xây tổ giữa một trời sóng chao!


L.T