Những hơi thở không đều

Truyện ngắn của NGUYỄN MỸ NỮ

 Sáng mùa đông lạnh co người nhiều ngôi nhà ở xóm này còn cửa đóng then gài đã nghe tiếng guốc loẹt quẹt loẹt quẹt… Những âm thanh quen mà lạ. Chắc chắn là của con bé ở nhà đối diện. Không biết đã mấy giờ mà nhìn ra ngoài cửa sổ thấy cũng còn mờ tối. Chồng tôi khum người kéo vội cái mền trùm lên thân lầu bầu:

- Mẹ nó! Mới cỡ này mà thằng nào đã thèm cái sớm dữ?

- Thèm cái… Thèm cái… lúc nào mà mấy cha không thèm? Kể gì sớm tối…

- Bà nói nghe lạt miệng thấy mẹ luôn. Đây chỉ có mấy thằng không được ngủ với vợ mới thèm lạt bất tử vầy mới đi kiếm vầy. Chứ có vợ sát bên như tui đây điên sao đi kiếm?

- Ông không điên nhưng mẹ con bé bên đó điên. Điên nặng và ngu nặng mới đẩy con ra đường hồi  sớm bửng mà lạnh cóng vầy chứ!

Chồng tôi không ngủ tiếp được trở dậy xỏ chân vô dép lệt sệt ra nhà ngoài. Mồi được điếu thuốc mới trở vô buồng ngồi thừ người nơi bàn phấn. Khói thuốc bay lễnh loãng trong không gian nhỏ chật. Khen khét một cái mùi rất khó chịu. Kỳ! Hồi mới cưới tôi ghiền cái mùi thuốc lá này dữ lắm. Mà hồi đó làm gì có thuốc đầu lọc vầy hút. Sau đó không ghiền cũng không ghét. Giờ ngửi chừng một chút là muốn gây. Muốn mở miệng: “Thôi! Ông ơi! Ông coi có chỗ nào ngồi được một mình. Ông lủi lại đó giùm đi cho tui nhờ… ”. Chồng tôi như không đếm xỉa gì tới những cái lăn trở trên giường của vợ vẫn rít thuốc liên tục. Mặt đanh lại với điệu bộ rất trầm ngâm. Tôi cũng thấy rất khó để chợp mắt lại. Nằm trên giường và chợt nhận ra hơi thở mình tự nhiên sao khác dữ. Không liên tục nổi. Không đều đặn nổi. Cứ rời ra từng đoạn. Từng đoạn một. Và thiếu điều như muốn đứt hơi luôn vậy đó! Đứt hơi cùng với tiếng guốc của con nhỏ ở nhà đối diện. Những tiếng guốc cứ bắt gai gai người. Mà cái con này mới thiệt kỳ nghen. Đâu cỡ sáu bảy tuổi mà cái mặt già chát mà cái tướng chút bẻo và lúc nào cũng bện cứng cặp chân trong đôi guốc.

Mẹ con nhà đó dọn tới căn hộ phía trước được chừng mấy tháng nay. Hồi đó đang mùa mưa và tiếng guốc của bé lẫn trong tiếng mưa nên không nghe gì hết. Nhưng bóng bé loắt choắt đi qua đi lại sát dưới mái hiên cả mấy căn hộ liền kề thì luôn trong mắt ngó của những người ở đây. Cũng từ ngày đó hơi thở của tôi bị bịnh luôn. Đầu tiên tôi nghĩ chắc do khí hậu ẩm ướt nên mình thở nó không được khoan thai đều đặn. Đại khái là những hơi thở bình thường. Nhưng trời nắng và không chỉ thấy mà cả xóm này còn bị nghe tiếng guốc của con nhỏ. Hơi thở vẫn không trở lại như cũ thì tôi thấy lo lắng thật sự. Hay là mình bị đau? Đau tim hay là phổi đây! Và sao hơi thở của tôi lại bị liên lụy bởi một đứa con nít ranh? Rồi chuyện về nhà con nhỏ đó sau rất nhiều chờ đợi của mọi người cũng bị lộ. Người phát hiện không ai khác. Chính là bà Sáu bán bánh canh ở sát cạnh. Bà Sáu nói một lần dạn miệng chận con nhỏ lại hỏi:

- Chứ mày tên gì cháu?

- Ngân.

- Chứ mẹ mày sao không thấy?

- Mắc làm (vừa nói vừa chỉ vô trong nhà).

- Mà sao con cứ phải ở ngoài đường hoài vậy? Sao không vô trong đó với mẹ.

- Vô chi trời? Má mắc đi khách mà.

Nghe bà Sáu nói con nhỏ coi bộ không ngoan. Ra cách hỗn xược. Nói chua loét mà chưa rồi câu chuyện đã quay ngoắt người đi. Vừa bước vừa lầm bầm câu gì đó trong miệng. Vậy là đã rõ nghe! Mẹ con bé Ngân làm gái phía nhà bên đó mở động chứa. Chết chưa? Vậy là xóm này bắt đầu có chuyện rồi đó nghe! Hết yên ổn rồi rầy rà rồi đụng tới công an rồi… Mấy mụ đàn bà lào khào nhỏ to không quên liếc xéo quý ông chồng tụ bạ cùng nhau trong chiếu nhậu mà mắt liếc qua bên mẹ con nhà bé Ngân sắc lẻm. Mấy thằng cha đây vợ kềm sát vậy mà không lẽ cũng lạt miệng. Tôi có một khuya đay nghiến ba lũ nhỏ và ổng trừng mắt: “Cái con đó tụi tôi còn chưa thấy rõ lấy một lần. Lạt… mắt còn chưa rồi lấy đâu lạt miệng bà”.  

Mà thiệt! Không một ai ở cái xóm này biết rõ tướng tá diện mạo của người đàn bà đó ra sao. Vì có khách cửa ngoài đóng chặt. Không khép hờ. Tôi có lần ẳm đứa cháu qua hè bên đó chơi vào ngay lúc đó thấy từ trong nhà vọng ra tiếng cười của người lớn. Giọng đàn bà. Rồi giọng đớt đớt nửa trung nửa nam của con nhỏ Ngân. Thấy trong những câu nói của bé có kêu và nhắc nhiều đến má nên đoán người có tiếng cười đó chắc là mẹ của nó. Nghĩa là cũng như tất cả người dân ở đây tôi chưa một lần thấy cái mặt tròn mắt méo của cái con đàn bà đây. Chứ nhỏ Ngân thì thấy hoài. Nói cà khịa như chú Thảnh ở cạnh nhà tôi là: “Dễ lắm! Chỉ cần tính số lần con nhỏ ở ngoài đường là biết thu nhập của mẹ nó. Mà tui rảnh ngồi nhẩm nội một buổi nay cũng nhiều lắm à nghen. Kiểu này chắc là mẹ nó phải đẹp ngón nghề phải ác liệt lắm đây”.

Tôi vừa nghe vừa chỉa thẳng cặp mắt qua bên đó thấy con nhỏ chúi đầu đi qua đi lại mà thương. Thương bóng bé cúi gằm đầu xuống đất đo bước chân mình bất kể trưa chiều sáng tối. Chỉ mình bé và rất nhiều lủi thủi. Những lủi thủi không chịu co chật lại mà bung ra lan rộng hết cả một khoảng hè. Không nuốt chững mà trùm phủ… Khoảng hè như bấu chặt giùm những bước bé lảo đảo. Để Ngân khỏi té quỵ khỏi mất biến dẫu mỗi ngày trôi qua tôi nhận ra bóng của cháu như ló thó thêm lắt lay thêm chênh chao thêm.Và vẫn thế! Hơi thở tôi lại đứt đoạn nghẽn đặc cùng với bóng của bé phải thấy tiếng guốc của bé phải nghe. Tiếng guốc quèn quẹt của con nhỏ đeo cứng lấy tôi cả trong giấc ngủ đêm và bóng bé làm gợn lòng tôi ngay cả những khoảnh khắc ngày.

Sau bữa chú Thảnh nói khoảng tuần mẹ bé Ngân bị bắt ngay tại nhà trong khi đang bán dâm và không rõ vì sao bé Ngân cũng biến mất tức thì. Khi mà xóm tôi đã thật sự vắng bặt những tiếng guốc mòn đế của bé. Không còn nhìn thấy cảnh con nhỏ lượn lờ phía trước một căn nhà cửa đóng kín.  Mọi người mới kịp nhận ra là: chưa có một ai rủ Ngân về nhà mình chơi dắt bé qua hè nhà mình ngồi cho con nhỏ uống miếng nước… dù chỉ lấy một lần mấy lúc nó bị mẹ đẩy ra ngoài đường để tiếp khách. Cả người lớn lẫn trẻ nhỏ. Cả đàn ông lẫn đàn bà. Cả người tốt lẫn kẻ xấu. Chưa một ai và chưa có lần nào. Chắc bởi đó lòng tôi có cợn lên tí chút. Có xốn xang.

Nhưng mừng. Bởi cùng với sự biến mất của Ngân hơi thở tôi đã trở lại bình thường. Đã những nhịp rất đều…

N.M.N