Những hơi thở không đều

By CLB Văn học Xuân Diệu

Truyện ngắn của NGUYỄN MỸ NỮ

 Sáng mùa đông lạnh co người nhiều ngôi nhà ở xóm này còn cửa đóng then gài đã nghe tiếng guốc loẹt quẹt loẹt quẹt… Những âm thanh quen mà lạ. Chắc chắn là của con bé ở nhà đối diện. Không biết đã mấy giờ mà nhìn ra ngoài cửa sổ thấy cũng còn mờ tối. Chồng tôi khum người kéo vội cái mền trùm lên thân lầu bầu:

- Mẹ nó! Mới cỡ này mà thằng nào đã thèm cái sớm dữ?

- Thèm cái… Thèm cái… lúc nào mà mấy cha không thèm? Kể gì sớm tối…

- Bà nói nghe lạt miệng thấy mẹ luôn. Đây chỉ có mấy thằng không được ngủ với vợ mới thèm lạt bất tử vầy mới đi kiếm vầy. Chứ có vợ sát bên như tui đây điên sao đi kiếm?

- Ông không điên nhưng mẹ con bé bên đó điên. Điên nặng và ngu nặng mới đẩy con ra đường hồi  sớm bửng mà lạnh cóng vầy chứ!

Chồng tôi không ngủ tiếp được trở dậy xỏ chân vô dép lệt sệt ra nhà ngoài. Mồi được điếu thuốc mới trở vô buồng ngồi thừ người nơi bàn phấn. Khói thuốc bay lễnh loãng trong không gian nhỏ chật. Khen khét một cái mùi rất khó chịu. Kỳ! Hồi mới cưới tôi ghiền cái mùi thuốc lá này dữ lắm. Mà hồi đó làm gì có thuốc đầu lọc vầy hút. Sau đó không ghiền cũng không ghét. Giờ ngửi chừng một chút là muốn gây. Muốn mở miệng: “Thôi! Ông ơi! Ông coi có chỗ nào ngồi được một mình. Ông lủi lại đó giùm đi cho tui nhờ… ”. Chồng tôi như không đếm xỉa gì tới những cái lăn trở trên giường của vợ vẫn rít thuốc liên tục. Mặt đanh lại với điệu bộ rất trầm ngâm. Tôi cũng thấy rất khó để chợp mắt lại. Nằm trên giường và chợt nhận ra hơi thở mình tự nhiên sao khác dữ. Không liên tục nổi. Không đều đặn nổi. Cứ rời ra từng đoạn. Từng đoạn một. Và thiếu điều như muốn đứt hơi luôn vậy đó! Đứt hơi cùng với tiếng guốc của con nhỏ ở nhà đối diện. Những tiếng guốc cứ bắt gai gai người. Mà cái con này mới thiệt kỳ nghen. Đâu cỡ sáu bảy tuổi mà cái mặt già chát mà cái tướng chút bẻo và lúc nào cũng bện cứng cặp chân trong đôi guốc.

Mẹ con nhà đó dọn tới căn hộ phía trước được chừng mấy tháng nay. Hồi đó đang mùa mưa và tiếng guốc của bé lẫn trong tiếng mưa nên không nghe gì hết. Nhưng bóng bé loắt choắt đi qua đi lại sát dưới mái hiên cả mấy căn hộ liền kề thì luôn trong mắt ngó của những người ở đây. Cũng từ ngày đó hơi thở của tôi bị bịnh luôn. Đầu tiên tôi nghĩ chắc do khí hậu ẩm ướt nên mình thở nó không được khoan thai đều đặn. Đại khái là những hơi thở bình thường. Nhưng trời nắng và không chỉ thấy mà cả xóm này còn bị nghe tiếng guốc của con nhỏ. Hơi thở vẫn không trở lại như cũ thì tôi thấy lo lắng thật sự. Hay là mình bị đau? Đau tim hay là phổi đây! Và sao hơi thở của tôi lại bị liên lụy bởi một đứa con nít ranh? Rồi chuyện về nhà con nhỏ đó sau rất nhiều chờ đợi của mọi người cũng bị lộ. Người phát hiện không ai khác. Chính là bà Sáu bán bánh canh ở sát cạnh. Bà Sáu nói một lần dạn miệng chận con nhỏ lại hỏi:

- Chứ mày tên gì cháu?

- Ngân.

- Chứ mẹ mày sao không thấy?

- Mắc làm (vừa nói vừa chỉ vô trong nhà).

- Mà sao con cứ phải ở ngoài đường hoài vậy? Sao không vô trong đó với mẹ.

- Vô chi trời? Má mắc đi khách mà.

Nghe bà Sáu nói con nhỏ coi bộ không ngoan. Ra cách hỗn xược. Nói chua loét mà chưa rồi câu chuyện đã quay ngoắt người đi. Vừa bước vừa lầm bầm câu gì đó trong miệng. Vậy là đã rõ nghe! Mẹ con bé Ngân làm gái phía nhà bên đó mở động chứa. Chết chưa? Vậy là xóm này bắt đầu có chuyện rồi đó nghe! Hết yên ổn rồi rầy rà rồi đụng tới công an rồi… Mấy mụ đàn bà lào khào nhỏ to không quên liếc xéo quý ông chồng tụ bạ cùng nhau trong chiếu nhậu mà mắt liếc qua bên mẹ con nhà bé Ngân sắc lẻm. Mấy thằng cha đây vợ kềm sát vậy mà không lẽ cũng lạt miệng. Tôi có một khuya đay nghiến ba lũ nhỏ và ổng trừng mắt: “Cái con đó tụi tôi còn chưa thấy rõ lấy một lần. Lạt… mắt còn chưa rồi lấy đâu lạt miệng bà”.  

Mà thiệt! Không một ai ở cái xóm này biết rõ tướng tá diện mạo của người đàn bà đó ra sao. Vì có khách cửa ngoài đóng chặt. Không khép hờ. Tôi có lần ẳm đứa cháu qua hè bên đó chơi vào ngay lúc đó thấy từ trong nhà vọng ra tiếng cười của người lớn. Giọng đàn bà. Rồi giọng đớt đớt nửa trung nửa nam của con nhỏ Ngân. Thấy trong những câu nói của bé có kêu và nhắc nhiều đến má nên đoán người có tiếng cười đó chắc là mẹ của nó. Nghĩa là cũng như tất cả người dân ở đây tôi chưa một lần thấy cái mặt tròn mắt méo của cái con đàn bà đây. Chứ nhỏ Ngân thì thấy hoài. Nói cà khịa như chú Thảnh ở cạnh nhà tôi là: “Dễ lắm! Chỉ cần tính số lần con nhỏ ở ngoài đường là biết thu nhập của mẹ nó. Mà tui rảnh ngồi nhẩm nội một buổi nay cũng nhiều lắm à nghen. Kiểu này chắc là mẹ nó phải đẹp ngón nghề phải ác liệt lắm đây”.

Tôi vừa nghe vừa chỉa thẳng cặp mắt qua bên đó thấy con nhỏ chúi đầu đi qua đi lại mà thương. Thương bóng bé cúi gằm đầu xuống đất đo bước chân mình bất kể trưa chiều sáng tối. Chỉ mình bé và rất nhiều lủi thủi. Những lủi thủi không chịu co chật lại mà bung ra lan rộng hết cả một khoảng hè. Không nuốt chững mà trùm phủ… Khoảng hè như bấu chặt giùm những bước bé lảo đảo. Để Ngân khỏi té quỵ khỏi mất biến dẫu mỗi ngày trôi qua tôi nhận ra bóng của cháu như ló thó thêm lắt lay thêm chênh chao thêm.Và vẫn thế! Hơi thở tôi lại đứt đoạn nghẽn đặc cùng với bóng của bé phải thấy tiếng guốc của bé phải nghe. Tiếng guốc quèn quẹt của con nhỏ đeo cứng lấy tôi cả trong giấc ngủ đêm và bóng bé làm gợn lòng tôi ngay cả những khoảnh khắc ngày.

Sau bữa chú Thảnh nói khoảng tuần mẹ bé Ngân bị bắt ngay tại nhà trong khi đang bán dâm và không rõ vì sao bé Ngân cũng biến mất tức thì. Khi mà xóm tôi đã thật sự vắng bặt những tiếng guốc mòn đế của bé. Không còn nhìn thấy cảnh con nhỏ lượn lờ phía trước một căn nhà cửa đóng kín.  Mọi người mới kịp nhận ra là: chưa có một ai rủ Ngân về nhà mình chơi dắt bé qua hè nhà mình ngồi cho con nhỏ uống miếng nước… dù chỉ lấy một lần mấy lúc nó bị mẹ đẩy ra ngoài đường để tiếp khách. Cả người lớn lẫn trẻ nhỏ. Cả đàn ông lẫn đàn bà. Cả người tốt lẫn kẻ xấu. Chưa một ai và chưa có lần nào. Chắc bởi đó lòng tôi có cợn lên tí chút. Có xốn xang.

Nhưng mừng. Bởi cùng với sự biến mất của Ngân hơi thở tôi đã trở lại bình thường. Đã những nhịp rất đều…

N.M.N

More...

Tiếng cú kêu

By CLB Văn học Xuân Diệu

Truyện ngắn của TRẦN QUANG KHANH

                                                 “Cú kêu cho ma ăn” (thành ngữ)

1.

Khuya mùa hè. Nóng âm âm. Chiếc quạt máy treo trên tường chạy vít số vẫn không làm dịu được bầu không khí ngột ngạt trong phòng ngủ. Trăn trở trằn trọc mãi đến canh ba tôi mới chợp mắt được. Trong giấc ngủ mê mệt vì khí trời nóng bứt ấy tôi chợt tỉnh giấc vì cảm giác nhói đau bên một bờ vai rồi cả người bị rung lay. Tôi cố định thần nghe tiếng lào thào của vợ: “Anh hình như có tiếng cú.”. Tôi gạt phăng: “Làm gì có. Nhà ở phố đèn điện sáng trưng…”. Song chưa kịp dứt câu một tiếng kêu lạ đã chặn ngang miệng. Tiếng kêu đùng đục loang ngân trong đêm tĩnh mịch. Tiếng kêu như phát ra từ cái cổ họng nén hơi làm người nghe nổi gai ốc. Vợ tôi quay sang ôm chặt lấy tôi. Cái âm thanh kia vẫn vọng đi từng tiếng một ngắt quãng không đều…

Từ nhỏ tôi chưa nghe tiếng cú song cái âm vọng của tiếng kêu cho tôi hiểu vợ mình đã nói đúng. Chắc chắn có con cú đậu đâu đó quanh nhà tôi. Bởi đã có tên biết bao loài chim mà người đời dùng từ tượng thanh qua tiếng kêu để đặt chẳng hạn như: quạ cuốc quách te te bắt cô trói cột …

Vợ tôi lại lào thào: “Em sợ quá anh. Cú kêu trước nhà là điềm xui lắm đó”. Tôi dỏng tai lắng nghe và định vị tiếng kêu. Quả đúng tiếng cú vọng đi từ phía đằng đông bên hông trước khu vườn nhà ngay trên đọt cây lộc vừng cổ thụ. Cú kêu một giọng ngắt quãng ba đơn độc và hoang hoải…

Tôi và hình như cả vợ tôi nữa yên lặng đuổi theo những ý nghĩ đầy bất an về tiếng cú kêu. Tôi từng nghe đâu đó rằng hễ cú đến đậu nhà ai kêu lên ba tiếng là điềm báo ở đó nếu không có người chết thì cũng có người đau ốm nặng sắp ra đi. Bất giác tôi nghĩ đến mẹ tôi nghĩ đến cha vợ tôi. Hai người thân của gia đình đều đã bước qua tuổi bát thập và có nhiều bệnh tật…

Chợt vợ tôi thở dài nói bâng quơ: “Mai em về quê thăm ba…”. Tôi rùng mình không hiểu sao lúc này vợ chồng tôi lại “tâm đầu” đến thế song lại sợ lộ cử chỉ càng làm vợ lo lắng nên vội trấn an: “Em ngủ đi không sao đâu. “Cú sào cú sậu cú đậu nhà quan giàu sang phú quý” biết đâu cú đến nhà mình là điềm báo điều tốt lành”. Nhưng cái câu nói cố làm ra vẻ tỉnh bơ của tôi đã không thuyết phục được vợ. “Thôi đi nghe tiếng cú kêu em sợ muốn chết. Anh xem này tay chân em nổi da gà lên cả rồi”. Vừa nói vợ tôi vừa cầm bàn tay tôi miết trên cánh tay lạnh ngắt đã sần lên các lỗ chân lông của mình. Tôi ngồi dậy tắt chiếc quạt máy. Trời ngả về sáng không khí đã dịu mát hơn...

Trong thâm tâm tôi không tin lắm về điềm lành dữ quanh chuyện cú kêu trong vườn nhà nhưng cả đêm còn lại vợ tôi cứ thủ thỉ kể về những điều xui xẻo do tiếng cú mang lại mà cô ấy đã góp nhặt được từ những hóng hớt đàn bà trong gần nửa đời người khiến tôi cũng đâm hãi…

2.

Sáng ra tôi mới hay tiếng kêu lạ đêm qua không chỉ gieo nỗi hãi hùng cho riêng nhà mình. Cả xóm tôi nháo nhào lên vì tiếng cú. Họ tụ tập bàn tán suy luận đủ điều.

Sang cậu bộ đội có nhà đối diện lao ngay vào nhà vườn nhà tôi khi tôi vừa mở khóa cổng. “Nghe tiếng cú kêu em cũng không ngủ được. Bực quá em vác súng săn và đèn pin đi tìm. Biết nó đậu trên cây lộc vừng nhà anh nhưng khuya quá sợ phiền không dám gọi anh mở cửa…” giọng Sang hớt hải.  Còn Thanh ở nhà đối diện thổ lộ: “Vợ em té đái trong quần”…

Đêm hôm sau rồi hôm sau nữa tiếng cú vẫn âm vọng trong vườn nhà tôi. Sớm hơn và nhặt hơn. Tôi đã cố tình giả lơ nhưng vợ tôi lại luôn bồn chồn. Cô thúc giục tôi mang đèn pin đi đuổi cú. Dò theo tiếng kêu tôi soi đèn khắp các ngóc ngách trên cây lộc vừng cổ thụ. Và tôi đã phát hiện con cú mèo nép mình nơi một chạc cây.

Lần đầu tiên trực diện với cú tôi khiếp hãi như có một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng mình. Khác với bao loài chim đôi mắt cú tròn xoe lại nằm ngay phía trước mặt giống như con người. Quanh đôi mắt là hai vòng tròn rộng trông như gương mặt các cụ già đeo kính. Đôi mắt ấy phản chiếu ánh sáng của đèn pin đỏ rực nhìn chòng chọc vào tôi. Tôi cố định thần rồi cúi nhặt viên đá ném mạnh nơi cú đứng. Viên đá bay sát sạt nơi chạc cây nhưng con cú thì vẫn lì lợm chỉ chịu nhích chân đi chút đỉnh. Bây giờ trông nó dữ dằn hơn. Bộ lông cú xù lên đầu cúi xuống và mắt nhìn trừng trừng vào tôi như thách thức. Tôi phải ném viên đá thứ hai thứ ba con cú mới chịu nhận ra điều bất ổn mãnh liệt và nhấc mình bay một cách nhẹ nhàng qua khu vườn nhà phía sau.

Đêm đó tiếng cú vọng vào giấc ngủ của vợ chồng tôi nghe xa xăm hơn…

3.

Và rồi sự ồn ã của tiếng cú lại lây lan sang những ngôi nhà ở phía sau nhà tôi.

Sáng sớm khi vừa thức giấc tôi đã nghe từ khu vườn cú đậu đêm qua tiếng rựa nã vào cây xoài nghe chan chát. Thì ra anh hàng xóm phía sau nhà tôi không chịu nổi sự chứa chấp điều bất ổn đã trút giận dữ xuống cây xoài từng gắn bó với ngôi nhà hằng mấy chục năm.

Dưới bóng cây xoài này là chiếc bàn đá nơi thường tụ tập nhậu nhẹt của cánh đàn ông cả xóm. Nhìn những cành xoài răng rắc đổ dần xuống đất tôi lại nhớ đến những chùm xoài lúc lỉu từng làm mồi uống rượu cho chúng tôi không biết bao nhiêu lần… Tôi tiếc cây xoài đứt ruột rồi lại tự trách mình. Giá mà không có cuộc ném đuổi cú của tôi vào tối hôm qua.

“Để cây xoài làm gì anh rồi cú lại về đậu lại kêu… nghe mà phát ớn” anh hàng xóm phía sau nhà tôi chỉ giải thích thế khi thấy tôi đứng đực mặt nhìn cây xoài bị tàn phá. Nhưng tôi hiểu nỗi lòng anh nỗi lòng của cả vợ anh không phải chỉ vì “tiếng kêu nghe mà phát ớn” của loài cú…

Đêm ấy nhà anh hàng xóm phía sau lại vong lên tiếng gõ mõ tụng kinh đều đều. Tôi dỏng tai lắng nghe hình như kinh tụng là kinh “Địa tạng Bồ tát bổn nguyện” thỉnh thoảng lại lồng theo lời khấn nguyện: “nay ngay phần đất con ở và vùng xung quanh thường có chim cú mèo bay về kêu thê thiết con phát nguyện trì tụng kinh Địa tạng Bồ tát bổn nguyện công đức này để nhờ chuyển nguy thành an chuyển họa thành phước… Nam mô a di đà phật!”.

4.

Nhưng rồi ngay chập choạng tối hôm đó cú lại bay về vườn nhà tôi. Không phải một mà đến hai con. Đứng ở vườn nhà cả buổi chiều tà tôi đã nhìn thấy rất rõ đôi cú đảo cánh xuống cây lộc vừng không một tiếng đập gió nhẹ như ru. Và trong muôn ngàn cành lá rậm rạp của cây lộc vừng cổ thụ đôi cú vẫn chọn được cho mình chỗ đứng vững vàng và tình tứ. Rồi chúng lại cất giọng…

Tôi lắc đầu ngao ngán đi vào nhà lòng lẫn lộn bao tâm trạng.

Vợ tôi bảo: “Anh ra đuổi cú đi…”. Tôi lắc  đầu: “Kệ nó em”. Vợ tôi gắt: “Anh sao vậy?”. Tôi dịu giọng: “Giờ có đến hai con cú ngoài cây lộc vừng anh không muốn đuổi nó nữa.”. Vợ tôi lẩy: “Được rồi anh không đuổi thì em đuổi!”.

Rồi cô mang cây sào dài đi ra phía cây lộc vừng tìm cú. Quyết liệt và hằn học. Vậy mà khi đối mặt với cú cô lại trở nên hoảng loạn. Cô cứ nhắm mắt đập bừa cây sào lên cành lộc vừng mà chẳng cần biết có đúng vào nơi cú đậu hay không. Con cú vẫn lì lợm đứng xù lông trợn tròn đôi mắt đu đưa người một lúc rồi lại co mình híp tịt đôi mắt lại trông thật dữ dằn. Cuối cùng nó lao thẳng xuống đầu vợ tôi như quyết ăn thua đủ. Hoảng hốt vợ tôi vãi cây sào ngồi thụp xuống đất ôm đầu kêu cứu. Tôi bước ra dìu vợ đứng dậy. Bây giờ vợ tôi trông thật thảm hại mặt cắt không ra một giọt máu…

5.

Buổi tối tôi lên mạng tìm hiểu về chim cú mèo và những chuyện kỳ bí quanh tiếng kêu của cú. Kho tàng của mạng quả có quá nhiều chuyện về chim cú. Có người xem chim cú như biểu tượng của nhà tiên tri hay trí tuệ lại có người coi nó như tội đồ gần gũi với chết chóc và bẩn thỉu. Tôi đặc biệt chú ý đến mẩu hỏi đáp lý số về tiếng kêu của chim cú trong vườn nhà.

Người hỏi hỏi: “Đêm qua có con cú đến đậu ở đầu hồi nhà tôi kêu lên ba tiếng rồi bay đi chẳng biết như vậy là điềm gì?”. Nhà lý số trả lời: “Bạn thử kiểm tra xem có phải: 1. Phía đông bắc nhà bạn có đường đi hoặc nhà bạn hướng đông bắc; 2. Nếu bạn đã lập gia đình thì đứa con đầu bướng bỉnh khó dạy; 3. Bên nội của bạn có một ngôi mộ bị xung phá. 4. Hàng xóm bên trái và phía sau hợp với gia đình bạn bên phải và phía trước không hợp… Nếu không phải như vậy thì đừng lo lắng làm gì”.

Lòng tôi lại rối bời khi soi mình vào những điều đặt ra của nhà lý số. Trong 4 điều ấy đối với tôi có cái đúng thật rõ ràng cũng có cái không đúng và có cái cũng chẳng biết là đúng hay không đúng…

Như một cuộc kiểm điểm về lối sống của mình tôi miên man nghĩ về chuyện xung hợp láng giềng. Và nghiệm rằng điều này có vẻ đúng với nhà tôi. Tôi hay bù khú với anh hàng xóm nhà phía sau; thảo thuận với anh hàng xóm phía bên trái còn nhà phía trước và bên phải hình như tôi chỉ quan hệ chiếu lệ không gần gũi nhưng cũng chẳng để mắc lòng.

Nhìn chung quan hệ xóm giềng với tôi chẳng đến nỗi quá tệ. Nhớ có lần tôi đứng cửa giữa chứng kiến sự bất hòa ghê gớm may mà chưa dẫn đến đánh nhau giữa hai vị hàng xóm ở hai bên nhà tôi.

Giữa khuya anh hàng xóm nhà bên phải cứ lảng vảng trước nhà anh hàng xóm bên trái. Anh hàng xóm bên trái chợt mở cửa bước ra hoạnh họe: “Mày làm gì ở đây định ăn trộm à?”. Anh hàng xóm bên phải ú ớ: “Tôi đứng chơi…”. Anh hàng xóm bên trái dồn đẩy: “Chơi gì giờ này chỉ có rình mò chực ăn trộm thôi”. Anh hàng xóm bên phải nổi sùng quát: “Nhà tôi bên này tôi đứng đây chơi không được sao!”. Anh hàng xóm bên trái: “Tao ở đây hơn chục năm sao không biết hàng xóm mày nói láo”. Anh hàng xóm bên phải: “Tôi cũng ở đây hơn chục năm ông cứ hỏi mọi người xem có ai mà không biết tôi”. Thái độ cả quyết của anh hàng xóm bên phải khiến anh hàng xóm nhà bên trái ngờ ngợ rồi lẩn nhanh vào nhà đóng cửa…

Đứng trên lầu nhìn xuống tôi hiểu ra tất cả nhưng lại không thể ra miệng. Anh hàng xóm nhà bên phải làm công nhân tăng ca nên thường về rất khuya. Về nhà anh thường làm gói mì cho ấm bụng trước lúc đi ngủ. Mà trước vỉa hè nhà anh hàng xóm bên trái lại trồng mấy chậu rau mùi. Vậy nên chuyện anh hàng xóm bên phải qua trước nhà anh hàng xóm bên trái ngắt mấy cọng rau mùi làm gia vị cho tô mì tôi vẫn thường nhìn thấy. Anh hàng xóm nhà bên trái là VIP của một sở ở tỉnh quanh năm suốt tháng đi sớm về muộn nên cũng chẳng thể biết người hàng xóm ở cách mình hơn một ngôi nhà…

Chuyện láng giềng ở phố thời nay là vậy. Mấy hôm nay nhờ con cú kêu mới có cuộc tụ tập sáng sớm hàng xóm mới có dịp xuýt xoa chào hỏi nhau.

Nhưng rồi tôi đã gạt đi cái ý nghĩ về chuyện lý số với lý lẽ thân phận của anh hàng xóm có cây xoài ở phía sau nhà tôi hay như anh công nhân đầu tắt mặt tôi kia chẳng thể giống thân phận của tôi… khi cùng phải nghe chung một tiếng cú kêu.

6.

5 ngày rồi nửa tháng trôi qua nhà tôi rồi cả xóm cũng dần quen với tiếng cú kêu đêm đêm. Thậm chí tôi còn tụ tập bạn bè về nhà tổ chức ăn nhậu dưới cây lộc vừng để vừa xem cú vừa nghe tiếng cú. Vợ tôi cũng chẳng còn kinh hãi khi nghe tiếng cú kêu như thuở ban đầu.

Cho đến một buổi sáng chủ nhật nọ tôi nghỉ làm việc và quyết định cắt sửa cây lộc vừng cho ra dáng thế một cây cổ thụ bon sai. Lúc trèo lên cành cao tôi thất kinh khi phát hiện trong một cái hốc to của cây có một tổ chim với 4 cái trứng to bằng đầu ngón chân cái người lớn. Không còn nghi ngờ gì nữa đó chính là chiếc tổ của đôi chim cú mà nửa tháng nay đã gây kinh động cả xóm tôi.

Sau sự hoảng hốt vì quá bất ngờ tôi chợt thấy thương đôi chim cú…

Bữa cơm tôi đem chuyện cú làm tổ trên cây lộc vừng kể cho cả nhà nghe. Các con tôi tỏ ra rất vui. Chúng tưởng tượng những cú con mới nở dễ thương đến chừng nào. Chúng chuẩn bị một kế hoạch chu đáo cho việc chăm sóc nuôi nấng những chú cú con. Nhưng vợ tôi lại rất kinh hãi khi nghe chuyện cú làm tổ trong vườn nhà và tỏ ra quyết liệt trong việc phải nghĩ cách làm gì để phá bỏ tổ cú kia đi.

7.

Tôi đi công tác xa.

Và trở về kịp lúc để chứng kiến một cảnh tượng hãi hùng.

Buổi tối giọng của đôi chim cú nghe rền rĩ và thê thiết…

Sáng sớm tôi bước ra vườn và trông thấy một cú con có màu lông trắng xám ướt rượt lẩy bẩy đi xiêu vẹo bên gốc cây lộc vừng. Cú cha cú mẹ bay lượn vòng quanh cất tiếng kêu thảng thốt. Tôi bắt con cú con để đứng trên bàn tay. Trông nó thật hiền lành. Và dễ thương. Nhưng kìa đôi mắt vốn to và tròn xoe của nó chỉ toàn một màu trắng. Cả người nó dậy lên mùi thuốc sâu.

Tôi lờ mờ đoán định điều gì đã xảy ra và tót lên cành cao tìm tổ cú.

Cả cái tổ cú cũng dậy lên mùi thuốc sâu. Bên trong tổ ba cú non đã chết…

Rời tổ cú tôi đứng bần thần không biết phải làm gì để cứu giúp con cú non mù lòa…

Cú cha cú mẹ cứ lòng vòng réo gọi như muốn dìu nó bay theo nhưng mắt cú non như thế làm sao có thể nhìn được cha mẹ nó…

8.

Vợ tôi kể lại rằng trong những ngày tôi đi công tác chính chú hàng xóm phía bên phải đã lân la đến gặp cô hiến kế và nhận lãnh sứ mệnh thực hiện một cách hoàn hảo kế hoạch tiêu diệt tổ cú.

Anh ta trèo lên cây lộc vừng. Rụt rè tiếp cận nơi yên ấm đêm đêm của họ nhà cú. Và khi phát hiện ra cái hốc cây anh đã run bắn rồi ném bừa cả chai thuốc sâu vào tổ cú mà không cần nghĩ bên trong có gì.

Sau sự tan hoang của tổ cú vợ tôi như cũng nhận ra mình đã đồng lõa để làm một điều ác. Cô đã nguyện ăn chay nằm đất ba tháng mười ngày và chịu để cho các con tôi nuôi nấng con cú non mù.

Tôi đóng một chiếc lồng sơn son thếp vàng thật đẹp cho cú con dù biết nó chẳng còn nhìn thấy gì. Còn mấy đứa nhỏ nhà tôi ngày ngày đi bắt thằn lằn bắt gián về dứ cho cú ăn. Hễ rảnh rỗi là chúng nó lại kéo bạn bè về quanh quẩn bên lồng cú.

Khi tôi viết câu chuyện này cú con nhà tôi đã bắt đầu sổ giọng trưởng thành.

Song tiếng kêu của nó (dẫu chẳng khác cha mẹ là mấy) lại trở nên thân thiết với cả nhà tôi cả xóm tôi.

Trại viết Vũng Tàu ngày 7.4.2011

T.Q.K

More...

Ánh hồi quang hiu hắt

By CLB Văn học Xuân Diệu

LÊ HOÀI LƯƠNG

1.

Nàng thực sự lộng lẫy khi vừa mười lăm tuổi. Cả tài và sắc. Sắc thì có thể mỗi người có "gu" riêng để mê để yêu. Nhưng tài chắc rằng sự thừa nhận rất dễ chung. Tài được cộng đồng thừa nhận thì khó bài bác. Nàng là con gái của chánh ca Tầm. Ở cái đất hát bội này chánh ca là tôn vinh lớn nhất. Đó là sự tôn vinh sòng phẳng vì không có bất kỳ thế lực nào chi phối. Phép vua thua lệ làng. Mọi tổng đốc tuần phủ nơi khác đến Bình Định đều tuân thủ "lệ" hát Văn miếu hàng năm để tôn vinh tài năng hát bội ở địa bàn mình cai quản. Cái nôi hát bội dân của hát bội muốn cai quản tốt không thể không tuân thủ lề luật này. Hát Văn miếu quan ngồi cho có lệ để chứng kiến người đề xuất các danh hiệu là những nghệ sĩ có tên tuổi được nhân dân thừa nhận. Sự thừa nhận khắc nghiệt bằng chính thực tài chứ không phải danh xưng hão. Vậy là các nghệ sĩ thực tài này sẽ "bỏ phiếu" cho các danh hiệu chánh phó ca. Người cầm quyền cao nhất tỉnh chỉ "chuẩn y". Mọi thứ đều hợp lòng dân. Thời ấy đơn giản lắm chính xác và đàng hoàng lắm. Nhưng thôi trở lại chuyện nàng. 

Khi tôi kể những chuyện này 2010 nàng đã tám mốt tuổi ta nàng sinh năm Canh Ngọ 1930. Bắt đầu theo cha đi hát từ năm lên mười năm mười sáu tuổi ta nàng đẹp rực rỡ và thực sự nổi tiếng. Nàng nổi tiếng vai kép Lữ Bố trong "Lữ Bố hí Điêu Thuyền". Vì nét mặt như hoa. Vì hát hay diễn giỏi. Sáu thứ cần cho một đào kép giỏi thanh sắc thục tinh khí thần nàng đều có cả. Vậy là nàng nổi tiếng. Ngay thời hát bội phải cạnh tranh với cuộc tấn công của cải lương. Các đoàn cải lương dựng rạp ngay trên đất hát bội mà tranh khách tranh thành công. Lao đao vài năm hát bội thích nghi bằng cách chế tác nhanh diễn các vở tiểu thuyết diễm tình và đòi lại được khách xem. Cuộc giằng co lúc thiên bên này lúc ngả bên kia bất phân thắng bại. Thời điểm này nàng bí mật vào tận Sài Gòn tới rạp lặng lẽ xem Phùng Há diễn cải lương cũng vai Lữ Bố và cách diễn của nàng sau đó đã có chút pha trộn tinh túy cải lương thành càng độc đáo. Một thế hệ tài năng mới đã vẽ mặt đeo râu làm nức lòng người xem. Nhưng cách diễn hát mới gặp sự phản kháng quyết liệt của lớp cha chú họ bảo khi sư diệt tổ. Nhưng chính công chúng thừa nhận cuộc cách tân quyết liệt này và đã dần hình thành danh hiệu "tứ đại danh ca" trong đó có nàng.

More...

Người mất bóng

By CLB Văn học Xuân Diệu

LÊ HOÀI LƯƠNG

"Bóng tôi (mà) tôi ngỡ bóng ai (là) tôi nhầm"
(lời một bài ca quan họ cổ)

1.

Gã tướng ngũ đoản. Sách tướng các thứ có mấy giảng giải tương đối giống nhau về hình dong của gã một hình dong không bình thường. Gã cao có mét rưỡi đậm chiều ngang di chuyển láy pháy trên đường gần giống khối vuông ru- bíc ai muốn tìm ông trùm quản truyền thông văn nghệ hễ thấy cái khối vuông di động trên đường là đích thị gã. Gã di chuyển láy pháy chân tay vì chân tay ngắn củn cách di chuyển cho theo kịp mọi người dài và thong dong hơn đã quen từ nhỏ. Là sau này khi gã đã thâu tóm trọn gói cái cơ quan truyền thông người gã mới phát bề ngang đến vậy chứ ngày xưa khổ nghèo nơi xóm núi quê gã tuy thấp tè nhưng gã còn dễ coi. Thêm cái cách gã cười: chỉ có tiếng hé hé phát ra từ cổ còn hình khẩu thì không thấy cười. Tóm lại giờ gã dị tướng. Ông bà nói những người dị tướng ắt là tài cao. Trước gã rụt rè ngâm ngấm niềm vui khi nghe ai nói cái sự kèm theo hai bề na ná nhau của gã giờ gã hoàn toàn hài lòng thừa nhận đúc kết giỏi dang của người xưa. Nhiều lần gã xoa tay nói với vợ một người đàn bà cũng bé hạt tiêu cũng đôi lứa xứng đôi về chiều cao riêng bề ngang dù đẻ ba lứa rồi mụ cũng ỏn ẻn giữ được nét thon gọn nhờ tập mấy bài dưỡng sinh đều đặn và ăn kiêng. Mụ nhan sắc khiêm tốn: cái trán dồ quá khổ đôi mắt xếch mũi tẹt miệng hô nhẹ da còn di chứng đậu mùa xưa nên không thể mịn màng chỉ lúc mụ cười là thấy có duyên. Cũng chỉ là cái duyên vừa vừa nghèn nghẹn bên những hạn chế về hình thể. Chỉ riêng điều này mụ khá: chụp chóp mao gã giằng gã ra khỏi tay một người đàn bà khác xinh hơn lành hiền và chỉ biết khóc một cuộc xuất chiêu thần sầu với cả những chiêu thức phiêu lưu nhất mà người phụ nữ có được và cuối cùng mụ có gã cái gã trai lúc ấy chỉ cắm đầu lao vào cuộc khám phá mới mẻ hân hoan về giới chứ chưa có chút kinh nghiệm về đàn bà. Mụ có gã. Và hoàn toàn thuần phục được gã không phải gã chưa rong hoang chó dái để gọi là thuần phục mà chủ yếu là từ khi có vợ gã dừng hẳn các cuộc phiêu lưu tình ái sau này cả những lúc nhậu xong anh em thường hát hỏng cho vui rượu và chút hương phấn cho vui gã cũng kiên quyết từ chối. Người bảo mụ cao tay ấn người nói khích rằng gã sợ vợ mặc gã không tham gia mấy cái vui e chừng bất lợi. Thực ra thì ra là cái bất lợi khác gã cố né. Có lần gã bảo ngày xưa các cụ đáng nể thật dám tự bỏ chức năng đàn ông để vào cung kiếm chút quyền lực danh lợi kiếm nhiều quyền lực danh lợi. Thời buổi người ta cho các cuộc vui này là sai là xấu là dễ bị quy tội hủ hóa là có tì vết khó tiến thân nếu tranh nhau cái ghế gã sẵn sàng hy sinh. Một người chồng mẫu mực. Một viên chức thanh sạch đứng đắn. Một cán bộ nhà nước không có tì vết về sinh hoạt cá nhân. Tóm lại là một công dân tốt.

More...

Bông hoa một đời

By CLB Văn học Xuân Diệu

NGUYỄN MỸ NỮ

Một

Khi cô dẫn chú về nhà ghé tai tôi thì thào: "Đó! Ổng đó..." tôi phải ráng khép bớt hai cánh mũi của mình để đỡ hửi mùi thuốc lá nồng nặc từ miệng cô phà ra.  

Cô có mấy thứ ghiền: hút thuốc uống cà phê và đánh bài. Hồi trước bảy lăm nghe nói mỗi ngày cô làm gọn ơ một gói Bastos xanh. Được biết loại thuốc này nặng lắm. Dân nặng đô hút thuốc rê thuốc lào thường phải sử dụng như bước đệm mới chuyển được qua loại đầu lọc. Sau bảy lăm cô hút "Mai" rồi sau đó đủ thứ. Thuốc lá còn loại này loại kia chứ cà phê chỉ duy nhất đen đá. Bài bạc thì xì lác cũng phải bài cào cũng hay tứ sắc xì phé cũng... tới tới nhưng yêu? Cô nheo mắt với tôi: "Có chút cái ông này". Chút là sao? Nhỏ hé! Không dám đâu ổng cao  to vậy. Còn tình của hai người? Vậy mà còn ít nữa hé! Không dám đâu! Yêu sao mà tụi con bắt ganh. Cô nghe tôi nói coi bộ ưa hung cười cười và huơ huơ điếu thuốc: "Ganh thiệt há bay? Bay ganh còn ổng ghen. Tao bắt mệt à...". Cô kéo dài cái chữ mệt. Để coi: mờ... mờ... mệ... mệ... mết... mêt... mệt. Mệt thấy khỏe ru. Mệt vậy ai không ưa mệt trời!

More...

Đám tang thối

By CLB Văn học Xuân Diệu

TRẦN NHƯ LUẬN

1

Ca phẫu thuật bắt đầu tiến hành lúc 7 giờ 15 phút tối ngày 14 tháng Tư. Chưa bao giờ có một ca mổ nào kéo dài đến mức khủng khiếp như thế: Mãi năm ngày sau người ta vẫn liên tục chứng kiến hàng chục chiếc xe tải chở sắt thép và cát sỏi phủ những tấm bạt lớn nhưng vẫn bốc mùi hôi thối chạy băng băng qua nhiều nẻo đường thành phố. Rồi ba chiếc xe lam chở sách vở bàn ghế học trò phấn viết bảng và áo sơ mi trắng dính tèm nhem những mảnh tôm hùm cua nướng óc heo chưng thuốc bắc... chạy như ma đuổi về phía Đông thành phố.

Tất cả những của thối tha đó đều được đóng gói bốc vác ném lên xe rồi đưa về xếp dọc theo con đường nhựa rộng thênh vừa mới khánh thành nằm dọc theo bờ biển. Những tấm bạt màu xanh vừa mới được may kỹ to phải đến hàng chục mét vuông vẫn tiếp tục "đảm đương nhiệm vụ" phủ kín mọi thứ lấy ra từ cái bụng vĩ đại của bệnh nhân. Nhưng nào có kín được đâu! Cái của hôi thối kia hễ ngoan ngoãn khuất được ở mé bên này thì lại lì lợm lòi ra ở phía bên kia.

More...

Con búp bê khiêu vũ

By CLB Văn học Xuân Diệu

MAI LINH GIANG

Mới mùng mười tháng Chạp nhà ông Hoa Thành đã tổ chức tất niên. Tổ chức sớm hơn mọi năm tất nhiên phải có lý do gì đó. Mới hơn 40 tuổi nhưng ông Hoa Thành đã nhiều năm có tiếng trong lĩnh vực xuất nhập khẩu và đạt được danh hiệu doanh nhân trẻ thành đạt. Khách mời bữa tất niên của ông khá đông phần lớn là đối tác làm ăn và nhiều người cũng có tiếng như ông. 4 giờ chiều họ lần lượt có mặt và ở gian sảnh sang trọng rộng rãi của nhà ông đã rôm rả tiếng nói cười...

Trung úy Nguyễn Thành Nghĩa - cảnh sát khu vực phụ trách địa bàn nơi gia đình ông Hoa Thành cư ngụ - đến muộn hơn mọi người. Anh tất nhiên không phải là đối tác làm ăn của gia chủ cũng không phải là một nhân vật danh tiếng để làm sang cho bữa tiệc. Nhưng suy đi tính lại thì anh không đến dự cũng không được vì ông Hoa Thành trực tiếp đến Công an phường mời anh.

More...

Quê xa

By CLB Văn học Xuân Diệu

TRẦN LÊ SƠN Ý
(Trích từ "160 Truyện ngắn Mini" NXB Mũi Cà Mau 1998)

"Em cũng người miền Trung" nó hấp tấp nói chỉ để làm quen với anh. Thực ra miền Trung trong nó chỉ còn là những hồi ức chắp vá của cha. Năm lên chín lên mười gì đó nó có về thăm nội. Ngày chia tay nó khóc sướt mướt. Nhưng rồi thì quên cả rồi. Tất cả chỉ còn là một dải xám mờ.

Quen anh nó ngồi hàng giờ nghe anh kể về miền Trung. Đôi mắt như một tín đồ.

Cuối năm công việc bề bộn. Cha lại bỗng dưng đòi về miền Trung. Mẹ im lặng phản đối. Nó nhìn mắt cha chạnh lòng nhớ đến anh. "Con đi với ba". Cha nhìn nó hàm ơn. Thế là lên đường.

Xe chạy suốt mười sáu tiếng. Gập ghềnh xóc. Nó lả đi vì mệt. Lần nào mở mắt dậy cũng thấy cha ngồi như tượng mắt đăm đăm. Xe lên đèo. Cha gần như đừng phắt dậy giọng lạc đi "Đèo Cù Mông con ạ! Bên kia đèo là quê nhà rồi" đôi mắt cha bừng sáng. Nó không dám nhìn vào đôi mắt ấy...

T.L.S.Y

More...

Ngẫm nghĩ bước đi

By CLB Văn học Xuân Diệu

NGUYỄN QUANG QUÂN

Cô tôi mất ở tuổi bảy lăm và bây giờ đến lúc dượng tôi đi theo sau khi đã hưởng dương chín mươi năm. Nghe tin dượng mất tôi thu xếp công việc vượt vài chục cây số đến viếng ngay. Ông dượng sống ở quê với vợ chồng người con trai thứ và nghe tin ông mất con cháu phương trưởng đang làm ăn nơi xa cũng đã cố gắng về tương đối đủ. Tôi vừa ngồi vào bàn khách trước nhà một cậu thanh niên mặc đồ tang đến chào mời nước. Tôi không để ý gì nhiều cũng nhắp qua chén nước rồi đứng lên đến trước bàn thờ dượng thắp hương quì lạy trong tiếng nhạc tang ai oán. Xong việc tôi đi luôn vào nhà trong ngồi vào bàn nói chuyện với các em. Tôi nói lời chia buồn khuôn sáo. Vợ chồng mấy đứa em thản nhiên bảo: Cũng không  phải buồn nhiều!  Ông sống thế cũng là thọ rồi vả lại ông cũng chẳng đau bệnh gì ra đi nhẹ nhàng thanh thản. Tôi cũng đồng ý thế.

More...

Chú chó Ki Ki

By CLB Văn học Xuân Diệu


LÊ ĐỨC HOÀNG VÂN
(Lớp 11 chuyên Văn Trường THPT Lê Quý Đôn hội viên nhỏ tuổi nhất của CLB XD)

Bé Tồ bước những bước đi khập khễnh người  nghiêng hẳn qua một bên vì phải kéo cái xô nhựa cao gần tới vai nó. Mỗi bước nó đi những tiếng "lẻng xẻng lẻng xẻng" do khuôn bánh xèo nắp xoong thìa thau nhôm ... va nhau từ trong xô lại vang lên. Giá mà nó có một chiếc xe đạp nho nhỏ để chở cái xô đi thì đỡ khổ biết mấy. Từ lúc đọc được những cuốn truyện cổ tích nó đã từng lên tận con suối vắng vẻ trên ngọn núi Bà Hỏa ngồi bó gối một mình để cầu xin ông Bụt hay ông già Nôen cho nó chiếc xe đạp. Nhưng mãi không thấy điều kì diệu ấy dù nó luôn cố gắng làm một đứa trẻ ngoan và hiếu thảo...

More...