GHI CHÉP TỪ MỘT TRẠI VIẾT

By CLB Văn học Xuân Diệu

LÊ HOÀI LƯƠNG

Cứ nghĩ sẽ chẳng có gì để viết về một trại sáng tác văn học nghệ thuật địa phương một hoạt động được tài trợ của Bộ Văn hóa Thể thao& Du lịch đã tồn tại được mười mấy năm qua nghĩa là đã quen thuộc và cũ mèm mươi bữa nửa tháng gom về mấy nhà sáng tác được chăm sóc ăn ở chu đáo “nộp quyển” rồi về. Thêm nữa đây là lần thứ ba đoàn Bình Định về Nhà sáng tác Vũng Tàu mười lăm thành viên có vài người đã từng số đông thì chưa người đã tham gia nhiều trại viết kẻ mới lần đầu sống không khí ăn ngủ sinh hoạt sáng tác với người cùng giới. Cũng bình thường chuyện trại viên lớn tuổi Vân Bích cận cửu tuần ngồi với chén trà sớm cùng Võ Văn Vinh vừa tròn tứ thập người làm thơ kẻ viết nhạc; bình thường chuyện các cán bộ nhà nước Mai Thìn Quang Khanh từ xa còn phải can dự vào công việc các nhà báo nhà đài ở quê còn nông dân thi sĩ Khổng Vĩnh Nguyên Hồ Thế Phất mươi ngày làm thơ trong nhà hộp máy lạnh làm thơ trên giường nệm; các họa sĩ Lê Duy Hồng và Chơn Hiền các thầy giáo nhà văn Nguyễn Huy Nguyễn Hoàn các tay máy Ngọc Vân Thế Hùng một nhạc sĩ đầy cá tính Dương Viết Hòa một nhà thơ một cây bút tản văn bút ký về phong hóa Bình Định Huỳnh Kim Bửu… thêm Lê Hoài Lương văn xuôi nữa là đúng quy định mười lăm thành viên sồn sồn tới già không một bóng nữ. Tức là không có gì đáng kể lắm. Không đáng kể cả cái số lượng tác phẩm anh em nộp tổng kết rất ấn tượng: một tập tản văn bút ký 5 truyện ngắn 4 bức tranh hàng chục tấm ảnh một trường ca và cả trăm bài thơ. Có thể cả chồng dày trao nhận để báo cáo này đã được chuẩn bị từ trước còn chất lượng thì cũng vô cùng. Có chút náo nức của một số thành viên về kế hoạch tự túc tham quan Côn Đảo cũng thất bại vì thời tiết không thuận. Vậy có gì để nói về trại viết Văn nghệ sĩ Bình Định lần này?

Thật ấn tượng khi nói rằng lần này phần đông anh em mới cũ đến Vũng Tàu là để sáng tác mới rằng phần lớn tác phấm nộp báo cáo là chưa ráo mực còn rười rượi gió Thùy Vân và sóng Bãi Sau. Đó là Huỳnh Kim Bửu đã chỉnh sửa hoàn hảo tập bút ký- tản văn thứ hai chuẩn bị in “Trong như tiếng hạc bay qua” của anh. Là Khổng thi sĩ hoàn thiện trường ca “Lửa gầm Nhật Tảo” viết về anh hùng người Bình Định Nguyễn Trung Trực. Là truyện ngắn “Tiếng cú kêu” của Trần Quang Khanh là một cuộc trở lại với truyện ngắn đầy ấn tượng của anh cái truyện có nội dung khá lạ về tổ chim cú trong vườn nhà và kết cục đầy khắc khoải về những biến dạng của nhân tính với sự can thiệp của các vùng tối nhận thức và mê tín. Là Mai Thìn hoàn thành kịch bản về bài chòi Bình Định và góp mặt với chùm thơ “Trăng” đắm đuối có chút hư huyền khi vào miền các tiền bối Bàn Thành Hàn Mặc Tử Yến Lan xưa cả với những thịt da muôn đời thiếu nữ. Là nhà thơ cao niên Vân Bích với chùm 6 bài mới toanh gặp lại tuổi trẻ mình trong ngày Vũng Tàu lại ngắm nghía tuổi chín mươi sắp tới cũng thật nhẹ nhàng thanh thản của người “hiểu lẽ vô thường”. Là Hồ Thế Phất ở trại cứ lặng lẽ đi về một mình rồi xìa ra đến 8 bài thơ mới có bài rất ấn tượng về Vũng Tàu và biển.

Cũng cần nhắc tới mấy bức vẽ có cách thể hiện khá mới về Vũng Tàu và biển của họa sĩ Lê Duy Hồng. Với biển Chơn Hiền trình bày nỗi ám ảnh về những cuồng nộ của thiên nhiên. Tay máy miệt mài Trần Ngọc Vân đã thu hoạch cả trăm bức ảnh về những vẻ đẹp của phố biển du lịch này theo cảm xúc tươi mới của riêng anh. Dương Viết Hòa khá đồng cảm với bài thơ viết về sông quê của nhà thơ Lê Huy Mậu và nét nhạc nhiều luyến láy khơi vơi quen thuộc của anh đã chuyển tải sâu lắng nỗi niềm một sông Giăng riêng và chung giăng mắc nỗi tình quê. Lại thấy anh thử sức mình với khoảng rỗng đầy nữ tính và bức bối nét thơ nhiều cá tính của Vũ Thanh Hoa. Ưu thế của âm nhạc đã được phát huy như một hợp duyên giữa trại viết Bình Định với văn nghệ Vũng Tàu. Nhạc sĩ trẻ Võ Văn Vinh cũng kịp thả mấy nét trữ tình với chút ngui ngút về một bài thơ xưa dang dở và mấy nhành phượng sớm trên phố bất chợt cho anh thêm một bài hát thiếu nhi.

Và Nguyễn Huy với đời thường những vui buồn của cuộc sống qua truyện ngắn mạch lạc từng chi tiết “Chút nghĩa cũ càng” Nguyễn Hoàn vẫn chân mộc pha chút hóm hỉnh với cảnh quê ở các truyện “Một thời xóm giếng” “Bến đò phủ”. Lê Hoài Lương cũng viết được truyện ngắn mới: “Đêm hoang tưởng”.

Thì ra không như người ta đồn đại thấy anh em trại viết lần này đều có tác phẩm mới. Ngó chừng nhau mà làm mà khoe. Mà vui. Chứ sao bỏ cả công ăn chuyện làm về đây trong sự chăm sóc chu đáo của các cán bộ nhân viên Nhà sáng tác mà làm được cái gì mới cho mình cho văn nghệ chung là vui lắm!

Cũng ghi nhận tác động của văn chương mạng của làng bloger những gặp mặt nhanh chóng thân thiết những bắt tay nồng nhiệt của kỳ thanh kỳ hình với văn nghệ Vũng Tàu: Lê Huy Mậu Tùng Bách Vũ Thanh Hoa Nguyễn Đức Đát… cuộc trại đã có cơ hội nhiều hơn để nối dài những gần gũi những sẻ chia.

Như một may mắn tình cờ đợt trại sáng tác của Bình Định lần này khép lại trong mấy ngày Liên hoan diều quốc tế lần thứ III 2011 ở Vũng Tàu. Khép lại bằng biển yên trời đẹp và ánh nắng rực rỡ khoan thai trên những sắc màu những kiểu dáng độc đáo của thật nhiều  diều ta diều người. Thật đẹp thật đáng nhớ cả với ai đã từng quen thuộc với Vũng Tàu. Như một khép lại nhiều mơ mộng và hy vọng.

Và đó là lý do tôi viết mấy cảm xúc lan man từ một trại viết bình thường.

LHL

More...

HẠT BỤI NÀO ĐÓA QUỲNH NÀO...

By CLB Văn học Xuân Diệu

LÊ HOÀI LƯƠNG

Đây là tập thơ thứ 3 của Võ Ngọc Thọ sau các tập "Sợi tóc và vầng trăng" (2002) và "Ươm mầm trên sóng" (2005). Vài ba năm xuất hiện một tập thơ là bình thường nhưng cũng là "rộ" lên với người làm thơ khi đã ngoài "ngũ thập". Và khi xướng tên ba tập thơ liền mạch của anh tên các tập đã ít nhiều tự nói về sự cảm nghiệm của một người thơ mà dấu vết tháng ngày đã hằn in đã ngân vọng.

Đúng là cuộc sống và thơ đã song hành đã tương tác nhau trong Võ Ngọc Thọ. Với anh thơ không chỉ là những cảm nghiệm mà là sống và những rụt rè khám phá cuộc sống. Hãy thử đọc bài thơ Tiếng chim hót trong trại giam của anh: "Những cánh cửa trại giam đóng im lìm/ ngoài sân nắng như đổ lửa/ vài chiếc lồng chim đu đưa dưới bóng mát tàn cây// Tiếng chim lảnh lót/ âm vang tự do ở bên ngoài/ và tù ngục bên trong// Có lẽ một vài tù nhân nghe được/ có lẽ người quản giáo nghe được/ có lẽ cánh cửa trại giam đang đóng im lìm/ cũng nghe được..." Thật lạ về cái tiếng chim lảnh lót này âm vang tự do này. Các liên tưởng về cái lồng tiếng chim tù ngục tự do tù nhân người quản giáo cánh cửa trại giam... thật hoàn hảo và gợi đến mức có cảm giác chính thơ với những tường minh và bí ẩn của nó đã dẫn dụ đã đúc kết đầy tính khái quát về bản chất sự sống. Hoặc với hương hoa: "Tôi quỳ gối trước hoa/ mà không bi lụy/ bởi hương hoa thức tỉnh kiếp người" (Hoa thủy tiên)- có vẻ như các phân định về chủ thể khách thể bản ngã tha nhân... trong lý thuyết sáng tạo đã khá mơ hồ. Và cuộc can dự của thơ với nhà thơ trong các tiếp nhận giãi bày ở nhiều trường hợp trong sáng tác của Võ Ngọc Thọ như một tương tác.

Nên thơ Võ Ngọc Thọ nhiều chiêm nghiệm phát hiện hơn những xao động tỉnh nhiều hơn say. Cả khi đó là gẫm về chữ tình về nỗi đau nỗi buồn về tình yêu. Ví dụ đúc kết của anh trong Hành trang đời người: "Lợi danh bồng bế nhục vinh/ Trăm năm cõng một chữ tình gian nan/ Niềm vui rơi rớt dọc đàng/ Nỗi buồn khép lại hành trang đời người". Trừ những bài thơ viết cho người thân viết về người thân các đối tượng trữ tình khác trong thơ anh cũng như cuộc sống thiên về cảm nghiệm. Bởi vậy thơ tình yêu không hề là thế mạnh của Võ Ngọc Thọ.

Đó là cái tạng thơ ít mơn man màu mè nhưng người đọc sẽ tìm thấy những chia sẻ những thủ thỉ gần gũi sâu sắc những bâng khuâng ngẫm ngợi. Gẫn gũi chân mộc mà cũng kỳ diệu như cuộc sống. Xin trích đọc bài thơ Chiếc bình hoa bài thơ rất hay của anh: "Tôi bình tĩnh nhìn mùa xuân/ như nhìn chiếc bình cắm hoa/ chứa đựng và tôn vinh vẻ đẹp// Hoa rồi cũng úa tàn/ sẽ thay bằng những bông hoa khác// Xuân về/ tôi lại đem chiếc bình cũ ra dùng/ nhớ những người đi qua.../ còn gửi lại chút hương". Cái cách "bình tĩnh nhìn mùa xuân" của anh khá lạ và thi sĩ!

"Hạt bụi và hoa quỳnh" của Võ Ngọc Thọ còn những bài thơ chưa thật chắt lọc. Dù vậy  thơ của anh thật sự không thiếu những đóa quỳnh sang quý nhiều suy tưởng với những ai lắng lòng tiếp nhận.

 

 

More...

Hạt bụi nào...

By CLB Văn học Xuân Diệu

TRẦN HÀ NAM

Đêm qua thật đầm ấm khi CLB Văn học Xuân Diệu và bạn bè đã dành trọn đêm sinh hoạt 2 giờ đồng hồ cho riêng thơ Võ Ngọc Thọ. 7 bài viết về thơ Võ Ngọc Thọ cùng 8 bài thơ của anh được trình bày tại đêm thơ đã cho mọi người một cái nhìn tương đối đầy đủ về con người thơ này. CLB Văn học Xuân Diệu xin lần lượt giới thiệu các bài viết về thơ anh. Đầu tiên là bài “Hạt bụi nào…” của Phó chủ nhiệm CLB Trần Hà Nam.

Không hiểu sao khi đọc xong tập thơ thứ ba của Võ Ngọc Thọ - Hạt Bụi và Hoa Quỳnh - tôi lại chợt nhớ lời hát của Trịnh Công Sơn: hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi để một mai tôi về làm cát bụi... phải chăng vì cả hai hình tượng anh dùng đặt tên cho tập thơ này đều gợi về một cái gì rất nhỏ bé mong manh ngắn ngủi trong cảm nhận về sự sống đời người?

 Từ bài thơ mở đầu đã mang theo ám ảnh về một đường tàu - định mệnh dù rằng anh nói về một vấn đề lớn lao:
 Có vẻ như con tàu đã vào đúng đường ray độc nhất
 người lái tàu quá thuộc những lời răn

 Có vẻ như ga vắng khách
 mà người tiễn nhân viên đường sắt thì đông

 Có vẻ như đoàn tàu đang bị lỗ
 nhưng những người ăn theo thì giàu sụ...
    (Có vẻ như...)

 Tôi nhận ra những bài thơ gần đây của Võ Ngọc Thọ thường bắt nguồn từ những quan sát cảm nhận hiện thực có phần gai góc và sù sì của đời sống những suy ngẫm thơ cứ thế bật ra theo lối tự sự để chuyển tải những trăn trở hướng về đất nước nhân dân. Những bài thơ làm với cảm hứng công dân thường không mấy khi dễ chịu và dễ dãi vì còn quá nhiều những ưu tư cuộc sống đọng lại. Cũng là những hình tượng thơ trở thành  đối tượng chiêm ngưỡng ca ngợi của thi ca nhưng Võ Ngọc Thọ lại ngẫm nhiều hơn đến nỗi đau đến sự hy sinh lặng thầm những mất mát trong phận người. Chẳng hạn một bài thơ ngắn viết về Bà Mẹ Việt Nam anh hùng anh kết bằng hai câu ray rứt:
 Đèn khuya  tuổi mẹ mỏi mòn
 Nén hương khói tạt khóc con đêm dài...
 Có một nhà thơ đã từng tuyên ngôn: "Tôi đứng về phe nước mắt!" giữa không khí thời đại hừng hực những khúc tráng ca. Bây giờ khi thơ đã thấm đẫm cảm hứng nhân văn quan tâm hơn những vấn đề nhân sinh ta lại gặp quá nhiều nước mắt! Võ Ngọc Thọ có độ tiết chế hơn trong tình cảm trừ khi đó là nỗi đau của riêng anh còn thơ anh đủ độ tỉnh táo để không có những giọt nước mắt cá sấu giả vờ yêu nước thương dân ăn năn sám hối như một mốt thời thượng của những loại ngụy-thi-sĩ! Có thể đó là những giọt thơ rơi trong chiều mưa hay cảm hứng vào một ngày xuân cờ đỏ mai vàng một suy ngẫm về lòng yêu nước không là đặc quyền của một tầng lớp giai cấp phe phái nào cho đến trăn trở về thời gian có ích và mặc cảm vô tích sự Võ Ngọc Thọ đã có thừa độ tỉnh để rạch ròi trong thái độ:

 Người hiền tài chơi gốc
 Có sẵn một kế sách an dân

 Kẻ gian nịnh chơi gốc
 Nuôi sẵn dã tâm hại dân bán nước...
   (Chơi gốc)

 Trong cảm hứng thơ kết hợp suy tư phận người và đất nước Võ Ngọc Thọ đã có một bài thơ thật đời mà cũng rất giàu triết lý những triết lý chắt lọc từ trải nghiệm nhân tình thế thái : Người đàn ông mài dao dạo. Tôi nghĩ đó cũng là cách anh hình dung về chính mình về cái tạng thơ của mình:
 Không mài dũa
 đá vẫn cứ là đá
 dao cũ mòn bỏ đi

 Người đàn ông cắm cúi mài dao
như mài trên chính thân phận mình...
Trong Hạt Bụi và Hoa Quỳnh Võ Ngọc Thọ dành nhiều đất cho tình yêu đề tài muôn thuở! Tuy nhiên đó không phải là thứ tình yêu nồng nàn đắm đuối của tuổi hai mươi mà là tình yêu muộn mằn của một người nhiều trải nghiệm. Đó là tình yêu rất nồng nàn bền bỉ thách thức với thời gian ấp ủ tự trong lòng chạy đua với tuổi tác. Lớn hơn tình cảm nam nữ thông thường đó là thái độ tôn vinh cái đẹp trân trọng chút hương thầm đọng lại với đời:

Hoa rồi cũng úa tàn
sẽ thay bằng những bông hoa khác

Xuân về
tôi lại đem chiếc bình cũ ra dùng
nhớ những người đi qua...
còn gửi lại chút hương
  (Chiếc bình hoa)

Có thể dễ dàng nhận ra sự trở lại của hình tượng hoa một ám ảnh thường trực trong thơ Võ Ngọc Thọ từ những tập thơ trước: hoa mai vàng hoa thủy tiên hoa hồng hoa hướng dương những làn hương hoa những dáng hoa ... và anh làm người tỉ mẩn nhặt hoa và trò chuyện cùng hoa. Nên cái say trong tình yêu của Võ Ngọc Thọ là cái say của một người tình thầm lặng chiêm ngưỡng nhiều hoài niệm nhiều bâng khuâng:
Tôi ngồi trong lặng lẽ
Bên bóng hoa mơ màng
Hương tình em sâu lắng
Chiều chợt buồn mênh mang...
  (Hương...)

Anh gửi vào trong hoa một triết lý của người đã chạm vào ngưỡng lục thập hoa giáp của một đời . Thời gian càng hối hả con người càng cần sống chậm để chiêm nghiệm giá trị đời người như một tâm sự anh gửi gắm trong Thơ viết nhân  ngày không vội vã:
Ngày không vội vã
ấy là ngày ngồi nghe biển tâm tình
nhìn sóng dào dạt vỗ bờ
rồi tan mau trong ly cà phê giọt chậm...
Trong nhịp thời gian chậm rãi ấy anh đã chiêm nghiệm được rất nhiều vẻ đẹp và cả những mặt gai góc của đời đã sống rất nhiều vai khác nhau: người công dân người tình người cha người ông... Tôi không muốn nói nhiều thêm những bài thơ anh viết cho gia đình cho Mẹ cho Cha cho con gái cho cháu ngoại vì đó là khi anh viết cho riêng mình bằng tất cả máu thịt và niềm kính ngưỡng nỗi đau mất mát. Không cần bình và không thể bình những bài thơ ấy mà chỉ biết lặng lẽ cảm cùng anh.

Khép lại những cảm nhận này tôi xin được cùng anh đọc bài thơ như một phản biện cho cảm nhận ban đầu của tôi:
Chẳng có hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
chỉ có thơ
và tình em
giúp tôi đứng dậy

Những đêm buồn
bạn cùng vầng trăng và hạt bụi
ơi vô thường
nở đóa quỳnh thơm!
  (Hạt Bụi và Hoa Quỳnh)

Vâng đó là bức thông điệp nhẹ nhàng lắng đọng mà Võ Ngọc Thọ muốn gửi gắm cho chúng ta trong tập thơ này.
T.H.N       

 

More...

Ngày thơ Việt Nam tại Bình Định: Tưng bừng ngày hội

By CLB Văn học Xuân Diệu

HOÀI THU
(nguồn Báo Bình Định)

Ngày thơ Việt Nam lần thứ 9 tại Bình Định đã qua nhưng không khí náo nức và ấm cúng vẫn còn đọng lại trong lòng đông đảo những người từ khắp nơi về dự ngày hội của thơ ca. Sự bài bản trong công tác tổ chức huy động được nhiều nguồn lực tham gia Ngày thơ Việt Nam năm nay trên đồi Thi Nhân đã tạo được nhiều  ấn tượng tốt đẹp.


More...

Nguyên tiêu 2011 ở Bình Định: Đại tiệc đa thanh đa sắc

By CLB Văn học Xuân Diệu

LÊ HOÀI LƯƠNG

Đó là cảm nhận chung của nhiều người yêu thơ trên đồi Ghềnh Ráng đêm thơ Nguyên Tiêu Ngày thơ Việt Nam lần thứ IX ở Bình Định xuân Tân Mão này. Không phải lần đầu vùng không gian đẹp là di tích danh thắng nổi tiếng của Quy Nhơn- Bình Định được chọn làm nơi tổ chức ngày hội thơ. Nhưng năm nay có sự chuẩn bị chu đáo hơn biết khai thác tốt hơn các thế mạnh vốn có của cảnh quan và thực lực phong phú tiềm năng xứ sở "trời văn".

Trước hết đáng nói là khu đồi du lịch được khách yêu thơ mệnh danh là đồi thi nhân vốn có mộ Hàn Mặc Tử nhìn xuống vịnh biển Quy Nhơn xinh đẹp từng là nơi có Lầu Ông Hoàng có bãi tắm Hoàng Hậu giờ thực sự mơ màng hơn với cờ thơ rộn ràng hơn với cờ hội.

Con đường dốc quanh khu mộ Hàn thi sĩ dẫn đến vùng hội thơ trang trọng các sắc màu mảng ảnh nghệ thuật và tranh cuộc trưng bày tác phẩm ngoài trời của các nghệ sĩ nhiếp ảnh và họa sĩ là một phối hợp đẹp cho không gian thơ nhạc. Sân khấu chính khá hoành tráng cùng hai bên là những trại thơ các câu lạc bộ thơ thư pháp trong tỉnh tạo thành một khuôn viên vừa thoáng tự nhiên vừa quy củ.

More...

Đường cờ thơ lay

By CLB Văn học Xuân Diệu

LÊ HOÀI LƯƠNG

Đúng là thơ lay động theo mỗi bước chân khách yêu thơ lên đồi thi nhân Ghềnh Ráng đêm thơ nguyên tiêu ngày thơ Việt Nam này vì những thi phẩm được in trên cờ thơ hai bên đường. Trong tiết trời xuân đẹp hãy nhẩn nha cùng hồn thơ dọc hai bên con dốc xưa có cái tên khá thơ mộng: Dốc Mộng Cầm!

Ngay chân dốc hai bên cổng chào là hai bài thơ kinh điển: "Nam quốc sơn hà" của Lý Thường Kiệt và "Nguyên tiêu" của Hồ Chí Minh. Vào trong là hai mươi bài trên đường hội về đây những tên tuổi quen thuộc của thi ca xứ "trời văn" xưa và nay. Hiển nhiên không thiếu các "tiền bối" cự phách: Đào Tấn Quách Tấn Hàn Mặc Tử Yến Lan Xuân Diệu Chế Lan Viên. Họ góp mặt trong yêu kính của khách yêu thơ vì thi tài chứ không phải cho phải phép "ôn cố" để "tri tân"! Ví như bài thơ viết cho một phong trào giờ đã thành mỹ tục: "Từ tết trồng cây cây có tết/ Ngày xuân rộng mãi với ngàn xanh/ Bác đi bóng lẫn trong chồi biếc/ Bước động chim hòa tiếng hót thanh" (Tết trồng cây- Yến Lan).

More...

Náo nức ngày hội thơ

By CLB Văn học Xuân Diệu

HOÀNG MINH HUỆ

Rằm tháng Giêng năm nay những người yêu thơ ở Bình Định lại có dịp tụ họp về đồi Thi Nhân (Ghềnh Ráng - Quy Nhơn) để cùng tôn vinh thơ ca. Đặc biệt trong Ngày thơ Việt Nam năm nay đông đảo những người trẻ tuổi - những học sinh sinh viên những cán bộ trẻ công tác ở nhiều ngành nghề khác nhau tham gia sinh hoạt ở các CLB thơ- cùng về hội trại.

* Sẵn sàng cho Ngày thơ Việt Nam


Học sinh Lê Quý Đôn trao đổi sáng tác tuyển chọn trình diễn trong ngày hội thơ

Nếu như những năm trước các câu lạc bộ (CLB) chỉ gởi 1-2 tiết mục tham gia chương trình chung thì năm nay từng CLB sẽ tổ chức hội trại thơ riêng để trình diễn thơ nhạc triển lãm tranh ảnh về CLB của mình... Tại 6 CLB các bạn trẻ đang nỗ lực chuẩn bị cho ngày hội thơ.

Tại Trường THPT chuyên Lê Quý Đôn (Quy Nhơn) HS đã có một chuyến dã ngoại lên Tây Sơn thăm các khu di tích các làng nghề giúp các em có thêm trải nghiệm thực tế. Bạn Nguyễn Văn Nhật (lớp 11 chuyên Anh) chia sẻ: "Tôi cùng với các bạn trong CLB cùng nhau ngâm lại những bài thơ hay của các nhà thơ tiền bối và cả những bài thơ do chúng tôi tự sáng tác và tập thi thử phần thi thơ nhanh. Cả nhóm ai cũng hào hứng. Tôi sáng tác khá nhiều thơ và dịp này sẽ mạnh dạn giới thiệu...".

More...

“Với Xuân Diệu kỳ diệu nhất là đời”

By CLB Văn học Xuân Diệu

SAO LY
(nguồn baobinhdinh.com.vn)

Buổi chiều và đêm 19.12.2010 Vạn Gò Bồi - Tuy Phước lại mở rộng vòng tay chào đón những người bạn người em người yêu thơ Xuân Diệu ở khắp nơi xa gần về với "ông hoàng thơ tình" trong ngày giỗ thứ 25 của ông...

1.

Nhà nghiên cứu tuồng Vũ Ngọc Liễn trong vai trò chánh tế Lễ kỷ niệm 25 năm ngày mất nhà thơ Xuân Diệu mở đầu bài phát biểu bằng lời thưa: "Kính thưa anh Xuân Diệu". Ông xác định chủ nhân của buổi tưởng niệm ngày hôm nay lý do để mọi người tề tựu đông đủ tại quê hương Gò Bồi ngày này là vì Xuân Diệu. Các thế hệ văn nghệ sĩ Bình Định từ nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn tuổi gần cửu thập các nhà văn nhà thơ thế hệ kế cận như Lệ Thu Nguyễn Mỹ Nữ Hồ Thế Phất... đến những gương mặt mới như Đặng Thiên Sơn Lại Đức Trung sinh viên khoa Ngữ văn Trường ĐH Quy Nhơn... Ngoài văn nghệ sĩ người yêu thơ Xuân Diệu ở TP Quy Nhơn và các huyện trong tỉnh còn có nhà thơ Từ Quốc Hoài nhà báo Đào Quốc Toàn từ TP Hồ Chí Minh về nhà thơ Thanh Thảo từ Quảng Ngãi vào... nói như cụ Vũ Ngọc Liễn: "... hình thành một cuộc hội ngộ quý hiếm mà chỉ có anh mới tập họp được". Mỗi người thành kính dâng nén hương bày tỏ sự tưởng nhớ ngưỡng mộ một "tượng đài văn chương" của Bình Định.

More...

CẢM NHẬN “ HỒ QUÍ LY- NHÌN LẠI MỘT VƯƠNG TRIỀU”

By CLB Văn học Xuân Diệu

Thanh Thảo
(báo Thanh Niên ngày 21.9.2010)

  

Kịch tác gia- nhà thơ Văn Trọng Hùng khi viết kịch bản này thoạt đầu anh dùng hình thức kịch thơ vì theo anh kịch thơ dễ bộc lộ được những mặt mạnh của xúc cảm những cao trào mang tính bi hùng những độc thoại đi sâu vào nội tâm nhân vật. Từ kịch thơ lại dễ chuyển thể thành tuồng hay dân ca kịch. Đoàn dân ca kịch bài chòi Bình Định qua bản chuyển thể dân ca kịch của Tiến Chức với tài đạo diễn và thủ vai chính Hồ Quí Ly của NSUT Hoài Huệ đã thực sự chinh phục người xem suốt hai tiếng rưỡi đồng hồ khi thể hiện vở dân ca kịch "Hồ Quí Ly- Nhìn lại một vương triều".

More...

Sân khấu truyền thống: Góp phần giáo dục lịch sử

By CLB Văn học Xuân Diệu

HOÀI THU

Báo Bình Định số ra thứ 7 ngày 17.9 đăng bài viết "Sân khấu truyền thống: Góp phần giáo dục lịch sử" của phóng viên Hoài Thu. Blog CLB Văn học Xuân Diệu xin trích phần cuối của bài viết nói riêng về vở diễn Nhìn lại một vương triều.



... Tối 14.9 vừa qua đông đảo khán giả đã đến xem tổng duyệt vở diễn Nhìn lại một vương triều của Đoàn Ca kịch Bài chòi Bình Định. Đây là vở diễn được dàn dựng từ kịch bản văn học của tác giả Văn Trọng Hùng có nội dung thể hiện "cái tâm" của con người thời đại hôm nay khi "nhìn lại" lịch sử đặc biệt là về nhân vật Hồ Quý Ly... Kịch bản này đã được Hội NSSK Việt Nam trao giải C (không có giải A và chỉ có 1 giải B) năm 2007.

More...