Cảm nhận: Chuyện ngày xưa kỉ niệm mù giăng…

By CLB Văn học Xuân Diệu


TRẦN HÀ NAM

Đọc Mùa thu biết thở ra hương của Huỳnh Kim Bửu tôi cảm nhận một không khí bàng bạc của những hồi ức những kỉ niệm thấm đẫm nhớ nhung. Đúng như tên gọi bao trùm tập thơ này những bài thơ của Huỳnh Kim Bửu mang theo cái hương vị bâng khuâng man mác cái chiêm nghiệm từng trải chắt lọc từng vẻ đẹp cuộc đời. Bài thơ nào cũng dễ cảm đem lại một cảm giác khoan khoái như uống một chén trà hay nhấm nháp từng ngụm cà phê trong buổi sớm. Tôi nhận ra một Huỳnh Kim Bửu rất rõ trong bài thơ ngắn nhan đề Góp cho ngày:

Hoa phong lan sáng ngày bừng nở
Một nét ban mai rực rỡ thay
Hiên sương ông lão uống trà sớm
Thả một làn hương góp cho ngày.

More...

Nghĩ về bài thơ ”GHI TRONG ĐÊM NHỚ QUÊ”

By CLB Văn học Xuân Diệu

ĐẶNG QUỐC KHÁNH

Quê hương là đề tài phổ biến trong thơ ca xưa nay.Những bài thơ có tựa đề "Quê hương " của Tế Hanh Giang Nam Đỗ Trung Quân... hoặc không có tựa đề "Quê hương" nhưng có những dòng thơ man mác tình quê như Tràng giang của Huy Cận (Lòng quê dợn dợn vời con nước- Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà)hay Hoàng hạc lâu của Thôi Hiệu Trung quốc(Nhật mộ hương quan hà xứ thị -Yên ba giang thượng sử nhân sầu) đã từng làm bùi ngùi  bao lớp người đọc với nỗi hoài vọng cố hương .Khi viết về *Quê hương" . trong bài lục bát "Ghi trong đêm nhớ quê"(tập thơ Mùa thu biết thở ra hương -Nxb Hội Nhà văn 2010 trang  40-41) Huỳnh Kim Bửu có cảm xúc đằm thắm có giọng thơ tự sự trữ tình mộc mạc.Anh là người "chôn nhau cắt rốn" ở Nhơn An An Nhơn - mảnh đất từng có một địa danh đi vào ca dao Bình Định từ xưa:"Em về Đập Đá quê cha - Gò Găng quê mẹ Phú Đa quê chồng
" nhưng nhiều năm sống xa quê bôn ba vì sinh nghiệp rồi  ngụ cư ở Quy Nhơn.Bài thơ không ghi nơi viết chỉ ghi  thời điểm sáng tác tháng 4-2005 cách dây 5 năm khi tác giả ở tuổi 63 cái tuổi đã trải nghiệm nhiều trong cuộc sống cảm xúc chừng mực.Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng chặt chẽ về cấu tứ nhất quán về trình tự lập ý và diễn đạt .
Mở đầu là 2 câu thơ có hình ảnh không gian rộng lớn xa vời đuợc diễn tả bắng các hiện tượng thiên nhiên và sự vật có tính tuần hoàn:

Quê  hương là gió kiêu sa
Là  trăng phóng dật ngõ xa bóng người.

More...

Nhẹ nhàng hương thu

By CLB Văn học Xuân Diệu

LÊ HOÀI LƯƠNG
(Đọc tập thơ "Mùa thu biết thở ra hương" của Huỳnh Kim Bửu NXB Hội Nhà Văn 2010)

 
Huỳnh Kim Bửu cầm bút đã lâu nhưng ông viết rộ năm bảy năm nay cả thơ tản văn bút ký. Năm ngoái tập sách khá dày dặn đầu tay của ông tập hợp một số bài viết về phong hóa phong vị vùng đất "Nơi con sông Côn chảy qua". Và giờ là tập thơ đầu: "Mùa thu biết thở ra hương". Tất cả ở ông đã có sẵn chỉ một khơi nguồn tình cờ nào đó là miên man bài nối bài có tháng tiền nhuận bút thơ văn của ông hơn lương hưu. Tiền từ chữ và tiền này giúp ông tập hợp một cách trang trọng mạch hồn khi tản mạn rời rạc lúc náo nức hối hả thành những ấn phẩm chững chạc. Với cái đà này vài năm tới sách ông còn in ra nhiều số bài vở còn hàng hàng chờ sẵn.

Huỳnh Kim Bửu là người biết nuôi dưỡng hồn văn bằng bề dày các vỉa tầng văn hóa quê hương Bình Định. Các sắc thái này được tiếp nhận và ngân lên bằng một nền tảng kiến văn chắc chắn nghiêm cẩn một tâm hồn thanh thản một tiếng nói nhẹ nhàng. Văn đã vậy và thơ cũng vậy.

More...

Thu về trong mắt ai

By CLB Văn học Xuân Diệu

HOÀNG THỊ THU THỦY

"Mở cửa trời se lạnh / Biết mùa thu đã về". Thu về với sắc vàng của lá sắc xanh của trời với mối giao duyên giữa đất trời sâu thẳm lòng thi nhân chợt thấy bồi hồi một nỗi nhớ vấn vương với kỷ niệm rồi viết nên những vần thơ ngọt ngào trong lãng mạn đắm say.

"Đã mát rồi nắng dịu trời thu / Màu áo trắng chớp chớp dài trên phố" nhà thơ Vinh Anh nhận ra sắc thu không từ màu vàng của lá màu xanh của trời mà từ tà áo trắng của em nghĩa là nhìn thu qua sắc màu trong trắng nhất qua những gì tinh khôi mới mẻ nhất... Một cái nhìn đương đại không theo lối mòn của thi ca cổ điển là phải bắt đầu từ "Da trời ai nhuộm mà xanh ngắt" hoặc "Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo" trong không gian tĩnh lặng. Ở đây "màu áo trắng" mà lại "chớp chớp dài trên phố" từ "chớp" lặp đến hai lần đã nhấn mạnh dáng em tà áo em "rộn ràng" trong không gian thu để rồi "Ánh mắt dịu dàng ngày mùa thu đánh rơi / Tôi bồi hồi nhặt cho em màu trắng / Ôi tiếng cười bâng quơ như tia nắng / Mùa thu mây - trong vắt - cuộc đời". Mùa thu - mây - trong vắt - cuộc đời - bởi anh nhìn thu từ "áo trắng" của em trong ngày "khai trường" trong bước chân em đến lớp. Nhà thơ Vinh Anh đã thêm cho mùa thu màu trắng tinh khôi ngoài những sắc màu quen thuộc như trong tranh mùa thu vàng của Lêvitan hay trong thơ Nguyễn Khuyến và kể cả Xuân Diệu khi đã làm mới mùa thu bằng "sắc mơ phai"...

More...

Bình bài thơ Vườn xưa của Tế Hanh

By CLB Văn học Xuân Diệu

LÊ HOÀI LƯƠNG

VƯỜN XƯA

Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh
Bà mẹ già tóc mỗi ngày mỗi bạc
Hai ta ở hai đầu công tác
Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?

Hai ta như ngày nắng tránh ngày mưa
Như mặt trăng mặt trời cách trở
Như sao hôm sao mai không cùng ở
Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?

Hai ta như sen mùa hạ cúc mùa thu
Như tháng mười hồng tháng năm nhãn
Em theo chim đi về tháng tám
Anh theo chim cùng với tháng ba qua

Một ngày xuân em trở lại quê nhà
Nghe mẹ nói anh có về anh hái ổi
Em nhìn lên vòm cây gió thổi
Lá như môi thì thầm gọi anh về

Lần sau anh trở lại một ngày hè
Nghe mẹ nói em có về bên giếng giặt
Anh nhìn giếng giếng sâu trong vắt
Nước như gương soi lẻ bóng hình anh!

Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh
Bà mẹ già tóc mỗi ngày mỗi bạc
Hai ta ở hai đầu công tác
Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?

TẾ HANH

More...

"Biển" - con sóng tình bạo liệt

By CLB Văn học Xuân Diệu

TRẦN HÀ NAM

Biển







Biển Quy Nhơn lung linh trong bao thi ảnh bể biếc cát vàng thoai thoải bãi bờ... Tình yêu lứa đôi quyện hoà cùng tình yêu quê hương. Để những người yêu nhau ra trước biển Quy Nhơn giờ đây lại có thể ngâm ngợi những vần thơ trong bài thơ "Biển" của người nghệ sĩ đa tình:
Xuân Diệu...

More...

"Tương tư chiều" – một ý nghĩa mới của tương tư

By CLB Văn học Xuân Diệu

TRẦN HÀ NAM



Nỗi buồn là có thực. Cô đơn đã hiện hình. Nhưng đó là lúc để con người bày tỏ tình yêu vô bờ bến trong nỗi nhớ lấp đầy không gian lạnh vắng. Xuân Diệu đã bằng Tình yêu mang lại cảm giác ấm áp cho buổi chiều thắp lên ánh sáng của trái tim để vợi bớt giá lạnh trong thời khắc "ánh sáng mờ dần cùng bóng tối".

More...

“Tình nghĩa thầy trò” – dòng cảm xúc tươi nguyên sự sống

By CLB Văn học Xuân Diệu

PHỔ ĐỒNG 
(Tiến sĩ Ngôn ngữ học - ĐHQN)



Có bài thơ khi đọc ta như được thưởng thức một bữa tiệc thịnh soạn đầy những “món ăn” sang trọng quý phái của những thủ pháp nghệ thuật điêu luyện độc đáo tân kỳ. Cũng có bài thơ chân mộc đơn sơ câu chữ từ ngữ không có vẻ gì là “thơ” cả nhưng khi đọc xong ta tìm thấy ở đó chan chứa một tấm lòng. Hình như đấy không còn là “thơ” nữa theo nghĩa hẹp của từ này mà đấy chính là hiện thân của những – dòng – cảm – xúc ròng ròng tươi nguyên sự sống. Bài thơ “Tình nghĩa thầy trò” của Huy Cận là một bài thơ như thế.

More...

Cảm thức thời gian trong "Thờì gian" của Hàn Mặc Tử

By CLB Văn học Xuân Diệu

TRẦN HÀ NAM

Hàn Mặc Tử (1912–1940) là một trong những hiện tượng đặc sắc của phong trào Thơ Mới Việt Nam (1932–1945) đặc biệt ở tập thơ Đau thương (tức Thơ Điên) đã có một sự kết hợp độc đáo của một tâm hồn thống khổ vì bệnh tật tình duyên bị tách biệt khỏi cuộc đời với một khả năng trác tuyệt của một cây bút sáng tạo cách tân để tạo thành những bài thơ cho đến nay vẫn chưa thể giải mã được cặn kẽ. Đứng từ góc độ thi pháp học người viết xin nêu một vài suy nghĩ nhỏ về thời gian nghệ thuật trong một tác phẩm cụ thể: bài thơ Thời gian nằm trong phần Hương thơm của tập thơ Đau thương.

More...

Chuỗi cười của Hàn Mặc Tử

By CLB Văn học Xuân Diệu

Than ôi! Tình là cái chi chi? Mà tan chảy chí kiêu hùng để hai châu Ô Rí được đem đánh đổi lấy trái tim nàng công chúa Đại Việt? Vậy mà trái tim ấy không tan chảy vào ngọn lửa hoả thiêu cùng Chiêm vương mà lại thổn thức hoà chung nhịp với vị tướng Đại Việt vượt biển đưa nàng về cố quốc. Anh hùng còn lụy ải mỹ nhân là thế sao không hiểu chữ "yêu" mà dấy động can qua? Cảm hứng hoà quyện quá khứ - hiện tại làm nên một liên tưởng siêu thực trong đường gươm phủ ánh sao băng bóng trăng vàng quyện vào bóng hình sơn nữ. Để bất chợt thành tiếng cười bất tận của Hàn Mặc Tử lay động cả không gian đầy trăng gió lan toả bao xúc động cùng nỗi niềm li biệt ngàn xưa.

More...