Đoàn hội viên Hội VH-NT Bình Định dự trại sáng tác Vũng Tàu

By CLB Văn học Xuân Diệu

Ngày 29.3 15 hội viên Hội VH-NT Bình Định đã đến Nhà sáng tác Vũng Tàu thuộc Bộ VH-TT-DL tham dự trại sáng tác 15 ngày. Một số cây bút quen thuộc của Chi hội Văn học dự trại sáng tác lần này gồm: Khổng Vĩnh Nguyên Hồ Thế Phất Nguyễn Hoàn Nguyễn Huy Mai Thìn Trần Quang Khanh Huỳnh Kim Bửu… cùng các hoạ sĩ Chơn Hiền Duy Hồng (Chi hội Mỹ thuật) Hoàng Vân Thế Hùng (Chi hội Nhiếp ảnh) Võ Văn Vinh Dương Viết Hoà (Chi hội âm nhạc).

Tối 29.3 đoàn dự trại đã được sự tiếp đón nồng ấm của Ban giám đốc Nhà sáng tác và có bữa cơm đầu tiên ở đây.

More...

Tin buồn: Thân mẫu PCN Đặng Quốc Khánh từ trần

By CLB Văn học Xuân Diệu

Ban Chủ nhiệm CLB Văn học Xuân Diệu vô cùng thương tiếc báo tin:
Thân mẫu của nhà thơ Đặng Quốc Khánh - PCN CLB 

Cụ bà: NGUYỄN THỊ HOA 
Sinh năm 1927
Tại An Nhơn Bình Định
Đã từ trần vào lúc 4g40 ngày 29 tháng 3 năm 2011
(Nhằm ngày 25 tháng 2 Âm lịch năm Tân Mão)
Hưởng thọ: 84 tuổi
Lễ thành phục lúc 16h30 cùng ngày
Di quan: 15 giờ ngày 30 tháng 3 năm 2011
Lễ viếng bắt đầu lúc 18 giờ ngày 29.3.2011 tại 183 Quang Trung thị trấn Bình Định An Nhơn.

BCN CLB thông báo đến toàn thể hội viên và bạn bè thân hữu tập trung tại Trung tâm Văn hóa tỉnh lúc 17 giờ ngày 29 tháng 3 năm 2011 để cùng đi An Nhơn viếng tang.
Thành kính phân ưu với Phó Chủ nhiệm Đặng Quốc Khánh và gia đình!

More...

Slideshow Thơ Võ Ngọc Thọ

By CLB Văn học Xuân Diệu

More...

HẠT BỤI NÀO ĐÓA QUỲNH NÀO...

By CLB Văn học Xuân Diệu

LÊ HOÀI LƯƠNG

Đây là tập thơ thứ 3 của Võ Ngọc Thọ sau các tập "Sợi tóc và vầng trăng" (2002) và "Ươm mầm trên sóng" (2005). Vài ba năm xuất hiện một tập thơ là bình thường nhưng cũng là "rộ" lên với người làm thơ khi đã ngoài "ngũ thập". Và khi xướng tên ba tập thơ liền mạch của anh tên các tập đã ít nhiều tự nói về sự cảm nghiệm của một người thơ mà dấu vết tháng ngày đã hằn in đã ngân vọng.

Đúng là cuộc sống và thơ đã song hành đã tương tác nhau trong Võ Ngọc Thọ. Với anh thơ không chỉ là những cảm nghiệm mà là sống và những rụt rè khám phá cuộc sống. Hãy thử đọc bài thơ Tiếng chim hót trong trại giam của anh: "Những cánh cửa trại giam đóng im lìm/ ngoài sân nắng như đổ lửa/ vài chiếc lồng chim đu đưa dưới bóng mát tàn cây// Tiếng chim lảnh lót/ âm vang tự do ở bên ngoài/ và tù ngục bên trong// Có lẽ một vài tù nhân nghe được/ có lẽ người quản giáo nghe được/ có lẽ cánh cửa trại giam đang đóng im lìm/ cũng nghe được..." Thật lạ về cái tiếng chim lảnh lót này âm vang tự do này. Các liên tưởng về cái lồng tiếng chim tù ngục tự do tù nhân người quản giáo cánh cửa trại giam... thật hoàn hảo và gợi đến mức có cảm giác chính thơ với những tường minh và bí ẩn của nó đã dẫn dụ đã đúc kết đầy tính khái quát về bản chất sự sống. Hoặc với hương hoa: "Tôi quỳ gối trước hoa/ mà không bi lụy/ bởi hương hoa thức tỉnh kiếp người" (Hoa thủy tiên)- có vẻ như các phân định về chủ thể khách thể bản ngã tha nhân... trong lý thuyết sáng tạo đã khá mơ hồ. Và cuộc can dự của thơ với nhà thơ trong các tiếp nhận giãi bày ở nhiều trường hợp trong sáng tác của Võ Ngọc Thọ như một tương tác.

Nên thơ Võ Ngọc Thọ nhiều chiêm nghiệm phát hiện hơn những xao động tỉnh nhiều hơn say. Cả khi đó là gẫm về chữ tình về nỗi đau nỗi buồn về tình yêu. Ví dụ đúc kết của anh trong Hành trang đời người: "Lợi danh bồng bế nhục vinh/ Trăm năm cõng một chữ tình gian nan/ Niềm vui rơi rớt dọc đàng/ Nỗi buồn khép lại hành trang đời người". Trừ những bài thơ viết cho người thân viết về người thân các đối tượng trữ tình khác trong thơ anh cũng như cuộc sống thiên về cảm nghiệm. Bởi vậy thơ tình yêu không hề là thế mạnh của Võ Ngọc Thọ.

Đó là cái tạng thơ ít mơn man màu mè nhưng người đọc sẽ tìm thấy những chia sẻ những thủ thỉ gần gũi sâu sắc những bâng khuâng ngẫm ngợi. Gẫn gũi chân mộc mà cũng kỳ diệu như cuộc sống. Xin trích đọc bài thơ Chiếc bình hoa bài thơ rất hay của anh: "Tôi bình tĩnh nhìn mùa xuân/ như nhìn chiếc bình cắm hoa/ chứa đựng và tôn vinh vẻ đẹp// Hoa rồi cũng úa tàn/ sẽ thay bằng những bông hoa khác// Xuân về/ tôi lại đem chiếc bình cũ ra dùng/ nhớ những người đi qua.../ còn gửi lại chút hương". Cái cách "bình tĩnh nhìn mùa xuân" của anh khá lạ và thi sĩ!

"Hạt bụi và hoa quỳnh" của Võ Ngọc Thọ còn những bài thơ chưa thật chắt lọc. Dù vậy  thơ của anh thật sự không thiếu những đóa quỳnh sang quý nhiều suy tưởng với những ai lắng lòng tiếp nhận.

 

 

More...

Hạt bụi nào...

By CLB Văn học Xuân Diệu

TRẦN HÀ NAM

Đêm qua thật đầm ấm khi CLB Văn học Xuân Diệu và bạn bè đã dành trọn đêm sinh hoạt 2 giờ đồng hồ cho riêng thơ Võ Ngọc Thọ. 7 bài viết về thơ Võ Ngọc Thọ cùng 8 bài thơ của anh được trình bày tại đêm thơ đã cho mọi người một cái nhìn tương đối đầy đủ về con người thơ này. CLB Văn học Xuân Diệu xin lần lượt giới thiệu các bài viết về thơ anh. Đầu tiên là bài “Hạt bụi nào…” của Phó chủ nhiệm CLB Trần Hà Nam.

Không hiểu sao khi đọc xong tập thơ thứ ba của Võ Ngọc Thọ - Hạt Bụi và Hoa Quỳnh - tôi lại chợt nhớ lời hát của Trịnh Công Sơn: hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi để một mai tôi về làm cát bụi... phải chăng vì cả hai hình tượng anh dùng đặt tên cho tập thơ này đều gợi về một cái gì rất nhỏ bé mong manh ngắn ngủi trong cảm nhận về sự sống đời người?

 Từ bài thơ mở đầu đã mang theo ám ảnh về một đường tàu - định mệnh dù rằng anh nói về một vấn đề lớn lao:
 Có vẻ như con tàu đã vào đúng đường ray độc nhất
 người lái tàu quá thuộc những lời răn

 Có vẻ như ga vắng khách
 mà người tiễn nhân viên đường sắt thì đông

 Có vẻ như đoàn tàu đang bị lỗ
 nhưng những người ăn theo thì giàu sụ...
    (Có vẻ như...)

 Tôi nhận ra những bài thơ gần đây của Võ Ngọc Thọ thường bắt nguồn từ những quan sát cảm nhận hiện thực có phần gai góc và sù sì của đời sống những suy ngẫm thơ cứ thế bật ra theo lối tự sự để chuyển tải những trăn trở hướng về đất nước nhân dân. Những bài thơ làm với cảm hứng công dân thường không mấy khi dễ chịu và dễ dãi vì còn quá nhiều những ưu tư cuộc sống đọng lại. Cũng là những hình tượng thơ trở thành  đối tượng chiêm ngưỡng ca ngợi của thi ca nhưng Võ Ngọc Thọ lại ngẫm nhiều hơn đến nỗi đau đến sự hy sinh lặng thầm những mất mát trong phận người. Chẳng hạn một bài thơ ngắn viết về Bà Mẹ Việt Nam anh hùng anh kết bằng hai câu ray rứt:
 Đèn khuya  tuổi mẹ mỏi mòn
 Nén hương khói tạt khóc con đêm dài...
 Có một nhà thơ đã từng tuyên ngôn: "Tôi đứng về phe nước mắt!" giữa không khí thời đại hừng hực những khúc tráng ca. Bây giờ khi thơ đã thấm đẫm cảm hứng nhân văn quan tâm hơn những vấn đề nhân sinh ta lại gặp quá nhiều nước mắt! Võ Ngọc Thọ có độ tiết chế hơn trong tình cảm trừ khi đó là nỗi đau của riêng anh còn thơ anh đủ độ tỉnh táo để không có những giọt nước mắt cá sấu giả vờ yêu nước thương dân ăn năn sám hối như một mốt thời thượng của những loại ngụy-thi-sĩ! Có thể đó là những giọt thơ rơi trong chiều mưa hay cảm hứng vào một ngày xuân cờ đỏ mai vàng một suy ngẫm về lòng yêu nước không là đặc quyền của một tầng lớp giai cấp phe phái nào cho đến trăn trở về thời gian có ích và mặc cảm vô tích sự Võ Ngọc Thọ đã có thừa độ tỉnh để rạch ròi trong thái độ:

 Người hiền tài chơi gốc
 Có sẵn một kế sách an dân

 Kẻ gian nịnh chơi gốc
 Nuôi sẵn dã tâm hại dân bán nước...
   (Chơi gốc)

 Trong cảm hứng thơ kết hợp suy tư phận người và đất nước Võ Ngọc Thọ đã có một bài thơ thật đời mà cũng rất giàu triết lý những triết lý chắt lọc từ trải nghiệm nhân tình thế thái : Người đàn ông mài dao dạo. Tôi nghĩ đó cũng là cách anh hình dung về chính mình về cái tạng thơ của mình:
 Không mài dũa
 đá vẫn cứ là đá
 dao cũ mòn bỏ đi

 Người đàn ông cắm cúi mài dao
như mài trên chính thân phận mình...
Trong Hạt Bụi và Hoa Quỳnh Võ Ngọc Thọ dành nhiều đất cho tình yêu đề tài muôn thuở! Tuy nhiên đó không phải là thứ tình yêu nồng nàn đắm đuối của tuổi hai mươi mà là tình yêu muộn mằn của một người nhiều trải nghiệm. Đó là tình yêu rất nồng nàn bền bỉ thách thức với thời gian ấp ủ tự trong lòng chạy đua với tuổi tác. Lớn hơn tình cảm nam nữ thông thường đó là thái độ tôn vinh cái đẹp trân trọng chút hương thầm đọng lại với đời:

Hoa rồi cũng úa tàn
sẽ thay bằng những bông hoa khác

Xuân về
tôi lại đem chiếc bình cũ ra dùng
nhớ những người đi qua...
còn gửi lại chút hương
  (Chiếc bình hoa)

Có thể dễ dàng nhận ra sự trở lại của hình tượng hoa một ám ảnh thường trực trong thơ Võ Ngọc Thọ từ những tập thơ trước: hoa mai vàng hoa thủy tiên hoa hồng hoa hướng dương những làn hương hoa những dáng hoa ... và anh làm người tỉ mẩn nhặt hoa và trò chuyện cùng hoa. Nên cái say trong tình yêu của Võ Ngọc Thọ là cái say của một người tình thầm lặng chiêm ngưỡng nhiều hoài niệm nhiều bâng khuâng:
Tôi ngồi trong lặng lẽ
Bên bóng hoa mơ màng
Hương tình em sâu lắng
Chiều chợt buồn mênh mang...
  (Hương...)

Anh gửi vào trong hoa một triết lý của người đã chạm vào ngưỡng lục thập hoa giáp của một đời . Thời gian càng hối hả con người càng cần sống chậm để chiêm nghiệm giá trị đời người như một tâm sự anh gửi gắm trong Thơ viết nhân  ngày không vội vã:
Ngày không vội vã
ấy là ngày ngồi nghe biển tâm tình
nhìn sóng dào dạt vỗ bờ
rồi tan mau trong ly cà phê giọt chậm...
Trong nhịp thời gian chậm rãi ấy anh đã chiêm nghiệm được rất nhiều vẻ đẹp và cả những mặt gai góc của đời đã sống rất nhiều vai khác nhau: người công dân người tình người cha người ông... Tôi không muốn nói nhiều thêm những bài thơ anh viết cho gia đình cho Mẹ cho Cha cho con gái cho cháu ngoại vì đó là khi anh viết cho riêng mình bằng tất cả máu thịt và niềm kính ngưỡng nỗi đau mất mát. Không cần bình và không thể bình những bài thơ ấy mà chỉ biết lặng lẽ cảm cùng anh.

Khép lại những cảm nhận này tôi xin được cùng anh đọc bài thơ như một phản biện cho cảm nhận ban đầu của tôi:
Chẳng có hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
chỉ có thơ
và tình em
giúp tôi đứng dậy

Những đêm buồn
bạn cùng vầng trăng và hạt bụi
ơi vô thường
nở đóa quỳnh thơm!
  (Hạt Bụi và Hoa Quỳnh)

Vâng đó là bức thông điệp nhẹ nhàng lắng đọng mà Võ Ngọc Thọ muốn gửi gắm cho chúng ta trong tập thơ này.
T.H.N       

 

More...

Thơ Võ Ngọc Thọ

By CLB Văn học Xuân Diệu

Là chủ đề buổi sinh hoạt thường kỳ được tổ chức lúc 19 giờ 30 tối nay (14.3) tại Trung tâm Văn hoá tỉnh. Sau “Sợi tóc và vầng trăng” (2002) “Ươm mầm trên sóng” (2005) Võ Ngọc Thọ vừa cho ra mắt tập thơ “Hạt bụi và hoa quỳnh” được người yêu thơ đón nhận với sự trân trọng hơn. “Hạt bụi và hoa quỳnh” đã ra mắt cùng bạn bè Võ Ngọc Thọ vào những ngày giáp Tết Tân Mão ở quán cà Phê Mỹ Phú trên đường Xuân Diệu TP Quy Nhơn với nhiều cung bậc cảm nhận và cảm xúc khác nhau.

CLB Văn học Xuân Diệu sẽ nhìn người thơ Võ Ngọc Thọ xuyên qua 3 tập thơ “Sợi tóc và vầng trăng” “Ươm mầm trên sóng” cùng “Hạt bụi và hoa quỳnh” trong buổi sinh hoạt tối nay. Với sự góp mặt của các ca sĩ Kiều Lệ Hiếu Thành Minh Tuấn và các giọng ngâm Tăng Tri Hải Đường cùng Vũ đoàn Hoàng Vũ… hy vọng đêm thơ Võ Ngọc Thọ sẽ sôi động và sâu lắng với nhiều cung bậc cảm xúc như chính cung bậc thơ của anh.

Trân trọng mời hội viên CLB Văn học Xuân Diệu và tất cả những người yêu thơ cùng tham dự.

More...

Nuôi cá lồng trên biển

By CLB Văn học Xuân Diệu

  • TRẦN QUANG KHANH 

Mùng bốn tết cậu em họ của tôi trú ở Hải Minh gọi điện giục: “Có mấy anh mấy chị ở quê xuống đang ở nhà em anh chị đưa mấy cháu ra chơi em hấp mấy con cá mú mình lai rai…”. Trời cá mú gần ba trăm nghìn một ký đem hấp mấy con thì mất đứt cả triệu bạc. Vốn là dân lặn biển săn cá săn tôm chẳng giàu có gì chơi sộp thế chỉ có ở người… vô mánh. Thấy tôi ngần ngừ cậu em giục: “Cây nhà lá vườn mà anh cá mú em nuôi trong lồng chỉ việc lấy vợt xúc lên là có…”

Quả nhiên một bữa liên hoan gia đình sang trọng hiếm thấy đã diễn ra ở nhà một người lao động sống ở một làng biển nghèo như cậu em tôi. Hơn 20 người cả anh em con cháu ngồi bệt trên nền nhà cuốn bánh tráng với cá mú cá hồng tươi sống hấp sành điệu chẳng khác nào ở nhà hàng có đẳng cấp. Những đứa cháu ở quê lần đầu xuống biển được đi trên chiếc xuồng máy bành bành chạy từ cầu Hàm Tử qua Hải Minh đã reo hò thích thú giờ được ăn cá mú cá hồng cứ xuýt xoa tấm tắt… Hẳn đây là một chuyến đi chơi tết thú vị và đáng nhớ trong đời đối với chúng. Còn tôi thú vị nhất là được ngồi trên chiếc thuyền thúng để cậu em chèo ra bè cá thả mồi chờ cá ào lên rồi lấy vợt xúc. Những con cá hồng cá mú tròm trèm ký lô lấp lánh uốn mình trong vợt rồi dãy đành đạch trong thuyền... Tôi quyết trở lại vùng lồng bè nuôi cá hấp dẫn này…

 

Cứu cánh làng lặn biển

 
Chỉ 20 ngày sau chuyến đi chơi ấy tôi đã trở lại làng chài. 5 năm trước bạn đọc phóng sự của tôi hẳn còn nhớ bài “Đi trong lòng biển” tôi đã viết về nghề lặn bắt tôm hùm của làng chài Hải Minh Trong. Khái niệm “Hải Minh Trong” chính là để phân biệt với “Hải Minh Ngoài”. Hải Minh Trong nằm trong vịnh biển gần Cảng Quy Nhơn cùng với Hải Minh Ngoài nằm ngoài vịnh biển phía dưới chân tượng Đức thánh Trần Hưng Đạo hợp thành Hải Minh chính là Khu vực 9 phường Hải Cảng thành phố Quy Nhơn từng có thời được coi là Hồng Kông bên hông Quy Nhơn với hàng điện máy nội địa nhập lậu. Tên hành chính của Hải Minh Trong là tổ 46 thuộc Khu vực 9 có khoảng 80 hộ dân xưa nay sinh sống chủ yếu bằng nghề lặn biển. Trước những năm 1990 Hải Minh Trong nổi tiếng với nghề lặn đục san hô. Những vỉa rạn san hô dày đặc quanh Bãi Xép Nhơn Hải Nhơn Lý… bị những thợ lặn của làng dùng bộc phá đánh tan tành để khai thác bán cho người làm vôi. Khi nghề khai thác san hô bị cấm tiệt họ chuyển sang nghề lặn bắt cá rồi lặn bắt tôm hùm lặn sắt lặn ốc xanh lặn khai thác tàu chìm… Nghề lặn biển tiếp nối từ thế hệ này sang thế hệ khác vẫn chỉ là kế sinh nhai làng nghèo vẫn nghèo. Bởi lặn biển có ngày trúng bạc triệu song không phải ngày nào cũng lặn được mùa nào cũng lặn được mà tùy thuộc vào thời tiết. Chỉ cần trở gió nước biển đục hơn là cánh thợ lặn chỉ biết ngồi nhà nhâm nhi cà phê và tán gẫu. “Ngày làm tháng ăn” là câu thành ngữ để ám chỉ nghề làm biển nói chung trong đó có cả nghề lặn biển. Và có lẽ sẽ chẳng có gì thay đổi trong cuộc sống của người dân Hải Minh Trong nếu như không có sự xuất hiện của một ngư dân ở đảo Hải Nam Trung Quốc tên A Phát. Ông Nguyễn Văn Điện Chi hội phó Chi hội Ngư dân Khu vực 9 hiện sinh sống ở Hải Minh Trong kể: “Ban đầu A Phát sang TP Quy Nhơn chỉ để thu mua cá đem về Trung Quốc bán sau có lẽ nhìn thấy vị trí và điều kiện của vùng nước Hải Minh Trong thích hợp cho việc nuôi cá lồng nên đã xin phép địa phương cho nuôi thử. Và A Phát đã nuôi được cá mú cá hồng… Tuy nhiên vì nhiều lý do A Phát đã không thể tiếp tục mà bỏ về nước. Lồng bè cá của A Phát dọn đi cũng là lúc một số người từng làm công và học hỏi cách nuôi cá của A Phát dựng lồng kế tục. Những ngư dân Tôn Đức Hải Lưu Quốc Khánh Đặng Thái Hà… được coi là những người đầu tiên mở ra sự nghiệp nuôi cá lồng trên biển của vùng Hải Minh Trong và họ đã thành công. Lứa cá thu hoạch đầu tiên của họ làm nức lòng dân cả làng lặn biển. Người dân Hải Minh Trong chợt nhận ra mình đang sống ở “vùng nước vàng” mà bấy lâu chẳng biết.

Niềm vui trong gian khó

Nuôi cá lồng trên biển ở Bình Định hãy con quá mới mẻ. Hình như chỉ mới thấy ở vùng Hải Minh Trong. Theo giới chuyên môn để có thể nuôi được cá hồng cá mú nơi đặt lồng phải đáp ứng nhiều điều kiện ngặt nghèo. Ví như đó phải là vùng eo vịnh kín gió sóng nhỏ biên độ dao động của thuỷ triều không lớn dòng chảy của thuỷ triều thấp có độ sâu tối thiểu là 4-5 m vào lúc thuỷ triều xuống thấp nhất và đáy là sỏi cát. Hơn thế nữa nơi đặt lồng phải có độ mặn của nước thích hợp nguồn nước ít bị ô nhiễm do chất thải công nghiệp dân dụng và bến cảng… Vùng mặt nước Hải Minh Trong cũng là cửa khẩu nối thông nước từ đầm Thị Nại ra biển đã đáp ứng được các điều kiện để nuôi cá lồng nhất là cá hồng cá mú. Vậy là hàng loạt hộ ngư dân của làng lặn biển lâu nay chỉ biết săn bắt cá bỗng thấy yêu quý vô vàn loài cá. Họ lần lượt kéo nhau ra mặt nước đo đếm các điều kiện làm bè đặt lồng nuôi cá.
Theo xuồng cậu em họ tên Trần Văn Mai tôi ra coi lồng bè nuôi cá. Cả vùng mặt nước hơn 1 hecta của Hải Minh Trong đáp ứng các điều kiện nuôi cá hồng cá mú đều đã có bè phủ kín. Bè này cách bè kia chừng quá một bước nhảy. Tất cả có 54 bè cá của 48 hộ ngư dân trong làng lặn người ít đặt 6 lồng/bè người nhiều 12 thậm chí 16 lồng/bè. Các bè nuôi phần lớn là cá hồng; cá mú và cá bốp nuôi ít hơn vì chăm sóc khó. Bè gồm các xà gỗ được nối với nhau bằng bulông và giữ nổi trên mặt nước nhờ hệ thống các phuy bằng nhựa. Một bè nuôi cá có nhiều khung lồng liên kết với nhau. Lồng làm bằng lưới sợi tổng hợp. Miệng lồng được buộc chặt vào khung gỗ và giữ nổi trên mặt nước nhờ hệ thống phao các góc đáy lồng được buộc vào những bao đá đảm bảo cho lưới chìm đều. Mai cho biết đầu tư cho một bè 6 lồng (mỗi lồng 2 5 m2) tốn chừng 25 triệu đồng. Song đầu tư con giống và thức ăn mới đáng kể. Nhiều hộ thiếu vốn phải tự đi lặn bắt cá giống. Còn thức ăn của cá cũng chính là cá vụn được cắt nhỏ tùy theo độ tuổi của cá nuôi. 3 giờ sáng cả Hải Minh Trong chừng như đều thức giấc những người đàn bà tất tả đi vào chợ cá lùng mua cá vụn từ các tàu giã trở về hoặc mua đầu cá từ những người chuyên làm chả cá. Mồi đủ mỗi ngày cho 54 bè cá ở Hải Minh Trong tính ra cả tấn. Lắm lúc không đủ cá mồi các chị phải chạy xuôi ngược khắp thành phố thậm chí phải cho cá ăn cầm hơn hoặc mua cá với giá đắt gấp đôi gấp ba bình thường. Nuôi cá lồng trên biển gian khổ nhất vẫn là những ngày mưa to gió bão. Nước từ thượng nguồn đổ về Đầm Thị Nại rồi ào ra biển khiến nước trong các lồng cá không bảo đảm độ mặn cần thiết cá không chịu nổi ngoi ngóp trong lồng. Chủ bè đứng ngồi không yên lo căng bạt chở nước mặn ngoài khơi đem về nhà cứu cá. Rồi thì những rủi ro bất trắc khi lưới lồng bị hà cắt rách cá tuôn ra ngoài. Hay những lúc mất ăn mất ngủ lo chống chọi với bệnh rận bệnh lở mình của cá… Tất cả mọi gian khó rồi qua đi niềm hạnh phúc của dân Hải Minh Trong bây giờ vẫn là đến kỳ thu hoạch cá. Cá mú hiện đã có giá 280.000 đồng/kg cá hồng 130.000 đồng/kg. Mỗi một lồng cá đến kỳ thu hoạch doanh thu xấp xỉ 20 triệu đồng bè ít 6 lồng cứ thế nhân lên...

Đổi đời

Nói người Hải Minh Trong đã đổi đời hẳn không ai ở đây chịu nhận. Theo họ cuộc sống vẫn còn khó khăn lắm nuôi cá lồng chẳng qua là lấy công làm lời. Nhưng nhiều lần sang Hải Minh Trong cùng làm cùng ăn (nhậu) và tâm sự với họ tôi thấy có sự thay đổi trong nhiều cuộc đời của người dân nơi đây. Trước đây mỗi ngày đi lặn được tôm được cá hầu như họ đã ăn tiêu hết vào những ngày sau đó những ngày biển động. Còn giờ đây họ đã biết dành dụm tiền để mua mồi “bỏ” vào bụng cá mú cá hồng chờ ngày… trút ống! Trước đây đàn ông đi lặn phụ nữ chỉ chăm sóc con nội trợ thậm chí tụ tập đánh bài. Còn giờ đây phụ nữ đã biết thức khuya dậy sớm lo mua mồi cắt mồi chăm cá cùng chồng… Còn một sự thay đổi lớn khác người thợ lặn từ chỗ chỉ biết sát cá bằng đủ các loại vũ khí và có được con cá ngon nào thì để dành đem bán thì giờ đây đã biết yêu cá chăm cá như chăm con mình và nếu cần cũng mang cá mú cá hồng đi đãi khách…

More...

Sân thơ trẻ trong ngày thơ Việt Nam

By CLB Văn học Xuân Diệu

More...

Nghĩ sau ngày hội thơ…

By CLB Văn học Xuân Diệu

AN NHIÊN

1. Vậy là ngày thơ đã tổ chức ở Việt Nam được 9 lần. Ở tỉnh ta ngày thơ được tổ chức ngày càng quy mô hơn. Dù đây đó vẫn còn lời ra tiếng vào nhưng phần đông đều thừa nhận ngày thơ đã mang thơ xích lại gần hơn với con người. Điều đó càng có ý nghĩa hơn giữa cuộc sống hiện đại khi con người vội vàng với nhịp sống gấp gáp khoảng thời gian ít ỏi dành cho giải trí cũng quanh quẩn với phim ảnh ca nhạc thơ ca ít nhiều mất đi chỗ đứng trong cuộc sống.

Ngày thơ được tổ chức quy mô hơn nghĩa là cơ hội để bạn đọc người thưởng thức đến với thơ cũng nhiều hơn. Thơ được viết được khắc được in trên cờ trên giấy và cả trên những chiếc nón. Nghĩa là bằng nhiều cách khác nhau những người tổ chức muốn thơ hiển hiện sống động ngay trước mắt độc giả chứ không lặng im nằm trên trang bản thảo hay tạp chí tuyển thơ. Trong một không gian mở người đến với thơ được tiếp cận với những câu thơ bài thơ đã qua vòng tuyển chọn. Sự chọn lọc ấy đã mang đến cho người thưởng thức những "thực đơn" khá sang trọng.

Ngày thơ được tổ chức quy mô hơn nghĩa là cơ hội được đến với bạn đọc của các nhà thơ (rộng hơn là người làm thơ) cũng nhiều hơn. Năm nay thời gian dành cho ngày thơ ở tỉnh ta gần như chiếm hết cả ngày Rằm tháng Giêng. Từ những cây bút trẻ tuổi đời chưa tới đôi mươi đến các cây bút "già" ngoại thất thập đều có dịp mang "đứa con tinh thần" của mình ra chia sẻ với mọi người.

More...

Thơ thư pháp – thơ thả lên trời

By CLB Văn học Xuân Diệu

Ngày thơ Việt Nam ở Bình Định những câu thơ nào được viết thư pháp được thả bay lên bầu trời thơ?

Cầm tay em ngỡ cầm mưa
Phút giây là gió bất ngờ là giông
Hình như có... hình như không
Hình như tình có mà không có gì
Đặng Quốc Khánh

Cuối chiều ra đứng hiên mưa
nhìn bong bóng chở hồn ta bồng bềnh
nửa chừng bóng vỡ hồn hoang
ta như cổ tượng còn nguyên tác sầu.
Hồ Thế Phất

Giận hờn thả xuống ổ rơm
Bao năm cầm lại còn thơm nồng nàn
Triều La Vỹ

Về làng
Cúi lạy bờ tre
Rêu phong giếng lạn
Chợ quê trưa người
Trịnh Hoài Linh


Bộn bề bao nỗi đục trong
Thẳm sâu vẫn một nụ hồng đắm say
Cảm ơn đêm cảm ơn ngày
Cảm ơn cả cõi đời này và xuân.
Lệ Thu

More...