ĐỌC TIẾNG CHUÔNG CHIỀU CỦA LÊ HOÀI LƯƠNG

By CLB Văn học Xuân Diệu

lhl

Nói đến những truyện ngắn hay trong những năm gần đây không thể không nói đến Tiếng chuông chiều. Tiếng chuông chiều tập truyện ngắn của Lê Hoài Lương (NXB Văn học 2010) gồm 17 truyện ngắn viết rất đều tay. Mỗi truyện một gương mặt riêng. Chuyện nào cũng là những vấn đề nóng hổi hiện thực của cuộc sống mà mọi người đều quan tâm. Khi thì sinh hoạt thường nhật của một tổ dân phố khi là chuyện "hiến xác". Khi là chuyện xây dựng cuộc sống mới trên một vùng "Đất vua"...Dù có khi tác giả viết về cuộc chiến đấu hôm qua hay những chuyện xa xưa đi nữa cũng là những vấn đề những trăn trở của con người trong cuộc sống hôm nay.

More...

Tin buồn

By CLB Văn học Xuân Diệu

CLBVH Xuân Diệu vô cùng thương tiếc báo tin:
Thân mẫu của anh Đỗ Ngọc Hoánh hội viên CLB Xuân Diệu
Cụ bà LÊ THỊ SONG
Sinh năm 1933 tại Cát Hanh Phù Cát Bình Định
Do một cơn bạo bệnh đã tạ thế vào lúc 2 giờ 30 sáng thứ Sáu ngày 27 tháng 8 năm 2010
Hưởng thọ 78 tuổi.

Lễ Thành phục: lúc 14 giờ Thứ Sáu ngày 27 tháng 8 năm 2010
Lễ Di quan: 08g30 Thứ Hai ngày 30 tháng 8 năm 2010
An táng tại nghĩa trang TP. Quy Nhơn
Thay mặt hội viên BCN CLB Xuân Diệu xin gửi lời chia buồn sâu sắc nhất đến gia đình anh Đỗ Ngọc Hoánh và chị Nguyễn Thị Mỹ Nữ.

More...

Clip: sinh hoạt đêm thơ Mùa Thu

By CLB Văn học Xuân Diệu

Sinh hoạt tháng 8 với chủ đề Thơ Mùa Thu giới thiệu tập thơ Mùa thu biết thở ra hương của Huỳnh Kim Bửu và các bài thơ cùng chủ đề của hội viên. CLB xin giới thiệu chùm ảnh của nghệ sĩ Trần Hoa Khá.

More...

Cảm nhận: Chuyện ngày xưa kỉ niệm mù giăng…

By CLB Văn học Xuân Diệu


TRẦN HÀ NAM

Đọc Mùa thu biết thở ra hương của Huỳnh Kim Bửu tôi cảm nhận một không khí bàng bạc của những hồi ức những kỉ niệm thấm đẫm nhớ nhung. Đúng như tên gọi bao trùm tập thơ này những bài thơ của Huỳnh Kim Bửu mang theo cái hương vị bâng khuâng man mác cái chiêm nghiệm từng trải chắt lọc từng vẻ đẹp cuộc đời. Bài thơ nào cũng dễ cảm đem lại một cảm giác khoan khoái như uống một chén trà hay nhấm nháp từng ngụm cà phê trong buổi sớm. Tôi nhận ra một Huỳnh Kim Bửu rất rõ trong bài thơ ngắn nhan đề Góp cho ngày:

Hoa phong lan sáng ngày bừng nở
Một nét ban mai rực rỡ thay
Hiên sương ông lão uống trà sớm
Thả một làn hương góp cho ngày.

More...

Nghĩ về bài thơ ”GHI TRONG ĐÊM NHỚ QUÊ”

By CLB Văn học Xuân Diệu

ĐẶNG QUỐC KHÁNH

Quê hương là đề tài phổ biến trong thơ ca xưa nay.Những bài thơ có tựa đề "Quê hương " của Tế Hanh Giang Nam Đỗ Trung Quân... hoặc không có tựa đề "Quê hương" nhưng có những dòng thơ man mác tình quê như Tràng giang của Huy Cận (Lòng quê dợn dợn vời con nước- Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà)hay Hoàng hạc lâu của Thôi Hiệu Trung quốc(Nhật mộ hương quan hà xứ thị -Yên ba giang thượng sử nhân sầu) đã từng làm bùi ngùi  bao lớp người đọc với nỗi hoài vọng cố hương .Khi viết về *Quê hương" . trong bài lục bát "Ghi trong đêm nhớ quê"(tập thơ Mùa thu biết thở ra hương -Nxb Hội Nhà văn 2010 trang  40-41) Huỳnh Kim Bửu có cảm xúc đằm thắm có giọng thơ tự sự trữ tình mộc mạc.Anh là người "chôn nhau cắt rốn" ở Nhơn An An Nhơn - mảnh đất từng có một địa danh đi vào ca dao Bình Định từ xưa:"Em về Đập Đá quê cha - Gò Găng quê mẹ Phú Đa quê chồng
" nhưng nhiều năm sống xa quê bôn ba vì sinh nghiệp rồi  ngụ cư ở Quy Nhơn.Bài thơ không ghi nơi viết chỉ ghi  thời điểm sáng tác tháng 4-2005 cách dây 5 năm khi tác giả ở tuổi 63 cái tuổi đã trải nghiệm nhiều trong cuộc sống cảm xúc chừng mực.Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng chặt chẽ về cấu tứ nhất quán về trình tự lập ý và diễn đạt .
Mở đầu là 2 câu thơ có hình ảnh không gian rộng lớn xa vời đuợc diễn tả bắng các hiện tượng thiên nhiên và sự vật có tính tuần hoàn:

Quê  hương là gió kiêu sa
Là  trăng phóng dật ngõ xa bóng người.

More...

Nhẹ nhàng hương thu

By CLB Văn học Xuân Diệu

LÊ HOÀI LƯƠNG
(Đọc tập thơ "Mùa thu biết thở ra hương" của Huỳnh Kim Bửu NXB Hội Nhà Văn 2010)

 
Huỳnh Kim Bửu cầm bút đã lâu nhưng ông viết rộ năm bảy năm nay cả thơ tản văn bút ký. Năm ngoái tập sách khá dày dặn đầu tay của ông tập hợp một số bài viết về phong hóa phong vị vùng đất "Nơi con sông Côn chảy qua". Và giờ là tập thơ đầu: "Mùa thu biết thở ra hương". Tất cả ở ông đã có sẵn chỉ một khơi nguồn tình cờ nào đó là miên man bài nối bài có tháng tiền nhuận bút thơ văn của ông hơn lương hưu. Tiền từ chữ và tiền này giúp ông tập hợp một cách trang trọng mạch hồn khi tản mạn rời rạc lúc náo nức hối hả thành những ấn phẩm chững chạc. Với cái đà này vài năm tới sách ông còn in ra nhiều số bài vở còn hàng hàng chờ sẵn.

Huỳnh Kim Bửu là người biết nuôi dưỡng hồn văn bằng bề dày các vỉa tầng văn hóa quê hương Bình Định. Các sắc thái này được tiếp nhận và ngân lên bằng một nền tảng kiến văn chắc chắn nghiêm cẩn một tâm hồn thanh thản một tiếng nói nhẹ nhàng. Văn đã vậy và thơ cũng vậy.

More...

Thu về trong mắt ai

By CLB Văn học Xuân Diệu

HOÀNG THỊ THU THỦY

"Mở cửa trời se lạnh / Biết mùa thu đã về". Thu về với sắc vàng của lá sắc xanh của trời với mối giao duyên giữa đất trời sâu thẳm lòng thi nhân chợt thấy bồi hồi một nỗi nhớ vấn vương với kỷ niệm rồi viết nên những vần thơ ngọt ngào trong lãng mạn đắm say.

"Đã mát rồi nắng dịu trời thu / Màu áo trắng chớp chớp dài trên phố" nhà thơ Vinh Anh nhận ra sắc thu không từ màu vàng của lá màu xanh của trời mà từ tà áo trắng của em nghĩa là nhìn thu qua sắc màu trong trắng nhất qua những gì tinh khôi mới mẻ nhất... Một cái nhìn đương đại không theo lối mòn của thi ca cổ điển là phải bắt đầu từ "Da trời ai nhuộm mà xanh ngắt" hoặc "Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo" trong không gian tĩnh lặng. Ở đây "màu áo trắng" mà lại "chớp chớp dài trên phố" từ "chớp" lặp đến hai lần đã nhấn mạnh dáng em tà áo em "rộn ràng" trong không gian thu để rồi "Ánh mắt dịu dàng ngày mùa thu đánh rơi / Tôi bồi hồi nhặt cho em màu trắng / Ôi tiếng cười bâng quơ như tia nắng / Mùa thu mây - trong vắt - cuộc đời". Mùa thu - mây - trong vắt - cuộc đời - bởi anh nhìn thu từ "áo trắng" của em trong ngày "khai trường" trong bước chân em đến lớp. Nhà thơ Vinh Anh đã thêm cho mùa thu màu trắng tinh khôi ngoài những sắc màu quen thuộc như trong tranh mùa thu vàng của Lêvitan hay trong thơ Nguyễn Khuyến và kể cả Xuân Diệu khi đã làm mới mùa thu bằng "sắc mơ phai"...

More...

Thơ mùa thu

By CLB Văn học Xuân Diệu

Là chủ đề đêm sinh hoạt thường kỳ tháng 8 của CLB Văn học Xuân Diệu sẽ diễn ra vào 19 giờ 30 tối nay (14.8). Đêm sinh hoạt sẽ dành phần nhiều thời gian để giới thiệu tập thơ "Mùa thu biết thở ra hương" của nhà thơ Huỳnh Kim Bửu. Lê Hoài Lương với bài viết  "Nhẹ nhàng hương thu" biểu lộ một góc nhìn đối với tập thơ này cùng nhiều bài viết và cảm nhận khác của hội viên CLB sẽ được trình bày. Đêm sinh hoạt cũng sẽ được nghe một số bài thơ hay viết về mùa thu của hội viên qua các giọng ngâm của các nghệ sĩ Quý Nhất Thùy Dung Hải Đường...

More...

Ánh hồi quang hiu hắt

By CLB Văn học Xuân Diệu

LÊ HOÀI LƯƠNG

1.

Nàng thực sự lộng lẫy khi vừa mười lăm tuổi. Cả tài và sắc. Sắc thì có thể mỗi người có "gu" riêng để mê để yêu. Nhưng tài chắc rằng sự thừa nhận rất dễ chung. Tài được cộng đồng thừa nhận thì khó bài bác. Nàng là con gái của chánh ca Tầm. Ở cái đất hát bội này chánh ca là tôn vinh lớn nhất. Đó là sự tôn vinh sòng phẳng vì không có bất kỳ thế lực nào chi phối. Phép vua thua lệ làng. Mọi tổng đốc tuần phủ nơi khác đến Bình Định đều tuân thủ "lệ" hát Văn miếu hàng năm để tôn vinh tài năng hát bội ở địa bàn mình cai quản. Cái nôi hát bội dân của hát bội muốn cai quản tốt không thể không tuân thủ lề luật này. Hát Văn miếu quan ngồi cho có lệ để chứng kiến người đề xuất các danh hiệu là những nghệ sĩ có tên tuổi được nhân dân thừa nhận. Sự thừa nhận khắc nghiệt bằng chính thực tài chứ không phải danh xưng hão. Vậy là các nghệ sĩ thực tài này sẽ "bỏ phiếu" cho các danh hiệu chánh phó ca. Người cầm quyền cao nhất tỉnh chỉ "chuẩn y". Mọi thứ đều hợp lòng dân. Thời ấy đơn giản lắm chính xác và đàng hoàng lắm. Nhưng thôi trở lại chuyện nàng. 

Khi tôi kể những chuyện này 2010 nàng đã tám mốt tuổi ta nàng sinh năm Canh Ngọ 1930. Bắt đầu theo cha đi hát từ năm lên mười năm mười sáu tuổi ta nàng đẹp rực rỡ và thực sự nổi tiếng. Nàng nổi tiếng vai kép Lữ Bố trong "Lữ Bố hí Điêu Thuyền". Vì nét mặt như hoa. Vì hát hay diễn giỏi. Sáu thứ cần cho một đào kép giỏi thanh sắc thục tinh khí thần nàng đều có cả. Vậy là nàng nổi tiếng. Ngay thời hát bội phải cạnh tranh với cuộc tấn công của cải lương. Các đoàn cải lương dựng rạp ngay trên đất hát bội mà tranh khách tranh thành công. Lao đao vài năm hát bội thích nghi bằng cách chế tác nhanh diễn các vở tiểu thuyết diễm tình và đòi lại được khách xem. Cuộc giằng co lúc thiên bên này lúc ngả bên kia bất phân thắng bại. Thời điểm này nàng bí mật vào tận Sài Gòn tới rạp lặng lẽ xem Phùng Há diễn cải lương cũng vai Lữ Bố và cách diễn của nàng sau đó đã có chút pha trộn tinh túy cải lương thành càng độc đáo. Một thế hệ tài năng mới đã vẽ mặt đeo râu làm nức lòng người xem. Nhưng cách diễn hát mới gặp sự phản kháng quyết liệt của lớp cha chú họ bảo khi sư diệt tổ. Nhưng chính công chúng thừa nhận cuộc cách tân quyết liệt này và đã dần hình thành danh hiệu "tứ đại danh ca" trong đó có nàng.

More...

Người mất bóng

By CLB Văn học Xuân Diệu

LÊ HOÀI LƯƠNG

"Bóng tôi (mà) tôi ngỡ bóng ai (là) tôi nhầm"
(lời một bài ca quan họ cổ)

1.

Gã tướng ngũ đoản. Sách tướng các thứ có mấy giảng giải tương đối giống nhau về hình dong của gã một hình dong không bình thường. Gã cao có mét rưỡi đậm chiều ngang di chuyển láy pháy trên đường gần giống khối vuông ru- bíc ai muốn tìm ông trùm quản truyền thông văn nghệ hễ thấy cái khối vuông di động trên đường là đích thị gã. Gã di chuyển láy pháy chân tay vì chân tay ngắn củn cách di chuyển cho theo kịp mọi người dài và thong dong hơn đã quen từ nhỏ. Là sau này khi gã đã thâu tóm trọn gói cái cơ quan truyền thông người gã mới phát bề ngang đến vậy chứ ngày xưa khổ nghèo nơi xóm núi quê gã tuy thấp tè nhưng gã còn dễ coi. Thêm cái cách gã cười: chỉ có tiếng hé hé phát ra từ cổ còn hình khẩu thì không thấy cười. Tóm lại giờ gã dị tướng. Ông bà nói những người dị tướng ắt là tài cao. Trước gã rụt rè ngâm ngấm niềm vui khi nghe ai nói cái sự kèm theo hai bề na ná nhau của gã giờ gã hoàn toàn hài lòng thừa nhận đúc kết giỏi dang của người xưa. Nhiều lần gã xoa tay nói với vợ một người đàn bà cũng bé hạt tiêu cũng đôi lứa xứng đôi về chiều cao riêng bề ngang dù đẻ ba lứa rồi mụ cũng ỏn ẻn giữ được nét thon gọn nhờ tập mấy bài dưỡng sinh đều đặn và ăn kiêng. Mụ nhan sắc khiêm tốn: cái trán dồ quá khổ đôi mắt xếch mũi tẹt miệng hô nhẹ da còn di chứng đậu mùa xưa nên không thể mịn màng chỉ lúc mụ cười là thấy có duyên. Cũng chỉ là cái duyên vừa vừa nghèn nghẹn bên những hạn chế về hình thể. Chỉ riêng điều này mụ khá: chụp chóp mao gã giằng gã ra khỏi tay một người đàn bà khác xinh hơn lành hiền và chỉ biết khóc một cuộc xuất chiêu thần sầu với cả những chiêu thức phiêu lưu nhất mà người phụ nữ có được và cuối cùng mụ có gã cái gã trai lúc ấy chỉ cắm đầu lao vào cuộc khám phá mới mẻ hân hoan về giới chứ chưa có chút kinh nghiệm về đàn bà. Mụ có gã. Và hoàn toàn thuần phục được gã không phải gã chưa rong hoang chó dái để gọi là thuần phục mà chủ yếu là từ khi có vợ gã dừng hẳn các cuộc phiêu lưu tình ái sau này cả những lúc nhậu xong anh em thường hát hỏng cho vui rượu và chút hương phấn cho vui gã cũng kiên quyết từ chối. Người bảo mụ cao tay ấn người nói khích rằng gã sợ vợ mặc gã không tham gia mấy cái vui e chừng bất lợi. Thực ra thì ra là cái bất lợi khác gã cố né. Có lần gã bảo ngày xưa các cụ đáng nể thật dám tự bỏ chức năng đàn ông để vào cung kiếm chút quyền lực danh lợi kiếm nhiều quyền lực danh lợi. Thời buổi người ta cho các cuộc vui này là sai là xấu là dễ bị quy tội hủ hóa là có tì vết khó tiến thân nếu tranh nhau cái ghế gã sẵn sàng hy sinh. Một người chồng mẫu mực. Một viên chức thanh sạch đứng đắn. Một cán bộ nhà nước không có tì vết về sinh hoạt cá nhân. Tóm lại là một công dân tốt.

More...